Nam Chính Cua Lại Tôi

Chương 162



Tạo mối quan hệ tốt với người dân trong thôn thì có liên quan gì đến phí sinh hoạt đâu?

 

“Đạo diễn, giá trị quan của anh không đúng nha! Quách Gia đã đề xướng không lấy một đồng một cắc nào của dân, anh đây là muốn bọn tôi đến nhà dân trong thôn lấy không à! Không được, tôi không làm vậy được.” Lâm Nhan trực tiếp từ chối.

 

Mặt đạo diễn đen lại, “Sao lại là lấy không, hai người có thể chủ động giúp người dân làm việc, dùng sức lao động của mình đổi lấy kết quả lao động.”

 

Lâm Nhan, Trác Tư Hằng: “...”

 

Thế nên vẫn là đào hố để bọn họ nhảy, trá hình bảo bọn họ làm việc đây mà!

 

“Được thôi.” Lâm Nhan coi như đã hiểu rồi, tổ chương trình đều vì hiệu quả quay hình, quả nhiên là không tốt lành gì.

 

“Đạo diễn, vậy có phải nguyên liệu cho mỗi bữa cơm sau này chúng tôi đều phải lấy bằng cách đó không?” Trác Tư Hằng khá lanh lợi, hỏi một câu trúng ngay điểm mấu chốt.

 

“Khụ, khụ, cũng không đến mức đó, mấy tập sau nếu mọi người hoàn thành tốt nhiệm vụ thì tổ chương trình cũng sẽ thưởng nguyên liệu cho mọi người.”

 

Hai chị em chịu trận bước ra khỏi rừng trúc, tiến vào trong thôn.

 

Vừa mới đi chưa được bao lâu thì liền nhìn thấy có rất nhiều người tụ họp lại bên con đường đá, bên cạnh là một hồ nước lớn, Lâm Nhan nhìn thấy bên hồ có người mặc quần chống nước đang chuẩn bị xuống hồ, cô lập tức hiểu ra, e rằng đây là trạm đầu tiên mà tổ chương trình bố trí.

 

“Chị, có phải chúng ta nên đến giúp bắt cá không, sau đó hỏi nhà chủ nhân đó để lấy cá ăn?” Trác Tư Hằng rất hiểu chuyện, nhỏ giọng hỏi.

 

Lâm Nhan nở một nụ cười “ngầm hiểu ý” với cậu, gật đầu, “Chắc là phải vậy rồi.”

 

Sau đó hai chị em liền đến thương lượng với người dân trong thôn, cuối cùng thì ý của họ là nếu Lâm Nhan và Trác Tư Hằng bắt được năm con cá thì sẽ cho bọn họ một con.

 

Lâm Nhan nghĩ, hồ cá to cỡ này thì hai người bắt năm con cá là chuyện nhỏ, cô đồng ý một cách sảng khoái.

 

Hai người mặc quần chống nước rồi không chút do dự bước xuống hồ cá, nước trong hồ đã được rút ra, chỉ còn một ít nước rất nông, ngược lại thì bùn khá sâu, hai chị em bước sâu bước cạn tiến đến nơi sâu của hố bùn, học theo cách mà người dân đã chỉ, nhắm chuẩn vào cá rồi đưa hai tay ra, vốn tưởng đã nắm chặt thắng lợi trong lòng bàn tay, ai mà biết lại hụt hết lần này tới lần khác.

 

Tuy ánh nắng mặt trời buổi chiều không gắt lắm, nhưng cũng rất nóng, hai người làm đi làm lại mấy lần thì đã đổ mồ hôi, mặt đỏ lên, lại còn dính bùn lên mặt, vừa thảm hại vừa buồn cười.

 

Lâm Nhan âm thầm thề rằng hôm nay nhất định phải bắt được cá, nếu không thì quá mất mặt rồi.

 

“Chị, hay là chị lên kia đi! Em ở đây bắt được rồi.” Trác Tư Hằng nhìn Lâm Nhan đẹp như tiên nữ thế này mà lại lăn lộn trong bùn đất, cậu không nhịn được nữa, chủ động đề nghị.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

“Vậy sao được, một mình cậu thì mệt lắm đó, cố lên, chúng ta cùng cố gắng, nhất định có thể bắt được.” Lâm Nhan không nghĩ gì cả mà từ chối, lại đưa tay làm động tác cổ vũ cố lên.

 

“Aaaa, mẹ nó đây là chị em thần tiên nha!”

 

“Tôi thích quá đi, CP chị em tình thương mến thương ghê.”

 

“Em trai đẹp trai nhất, chị gái thì xinh nhất.”

 

“Chị em hố bùn, cố lên nha!”

 

“Muốn cho chị em một con cá ghê, thảm quá rồi!”

 

…..

 

Vào lúc này, trong phòng làm việc tổng giám đốc tập đoàn Tạ thị, đã là lần thứ ba Trần Sảng vào hối thúc ông chủ xuất phát rồi, ai biết được ông chủ lại không nhúc nhích tí nào mà lại hết sức chăm chú nhìn vào máy tính, cũng không biết đang xem gì.

 

Có điều lần này đột nhiên nghe thấy bên trong truyền ra từng tiếng hô to “Cố lên”.

 

Chẳng lẽ là đang xem thi đấu?

 

Hình như ông chủ cũng không có sở thích này mà!

 

Lúc làm việc không chuyên tâm, đúng là việc xưa nay chưa từng thấy.

 

Đã vậy sắc mặt còn lúc tốt lúc xấu, trong lòng Trần Sảng thật không nắm bắt được, muốn nói nếu ông chủ mà tức giận thì đừng có nhịn, đến lúc nổi điên lên thì ai mà đỡ nổi đây!

 

“Tạ tổng, đã hẹn người phụ trách tập đoàn Phi Diệu gặp mặt lúc năm giờ chiều, nên xuất phát rồi.” Trần Sảng hít sâu một hơi, làm tròn trách nhiệm công việc, nhắc nhở nói.

 

“Đợi thêm chút nữa.” Tạ Phong Trần nhìn Lâm Nhan lần này đến lần khác vồ lấy con cá trước mặt trong màn hình, thế nhưng lần nào cũng không thu hoạch được gì, nhìn vào niềm hy vọng tràn đầy trong đôi mắt cô mỗi lần đều nhạt đi đôi chút, Tạ Phong Trần không biết vì sao lại có chút không thoải mái.

 

Anh không nhịn được nữa, trực tiếp ra tay bình luận, nhắm thẳng vào tổ chương trình, “Tổ chương trình đều là thiểu năng hả? Để nghệ sĩ đi bắt cá!”

 

Nếu anh nhớ không lầm thì chu kỳ của Lâm Nhan vẫn chưa hết, giày vò như vậy không phải sẽ khó chịu lắm sao.

 

“Ahahaha! Cuối cùng cũng có người nói ra tiếng lòng tôi rồi. Có điều xem nghệ sĩ lúng túng khi làm nông thế này, cũng thú vị đó.”

 

Thú vị cái mông!


Bạn đang đọc truyện trên truyenvang.com