Nam Chính Cua Lại Tôi

Chương 163



Sắc mặt Tạ Phong Trần trầm xuống, đang muốn đáp trả lại người trước mặt thì bỗng nhiên trong màn hình truyền đến một tiếng hét thất thanh, sau đó là một loạt âm thanh ồn ào, ống kính đột nhiên chuyển động một chút.

 

Thì ra Lâm Nhan không đứng vững nên trực tiếp ngồi thẳng xuống hố bùn, lúc này, trên quần áo, tóc tai, mặt mũi và cả trên tay toàn bộ đều là bùn đất, muốn thảm thế nào thì có thế ấy.

 

Tạ Phong Trần tức đến mức siết chặt nắm tay lại, điều đáng ghét nhất là camera của tổ chương trình vẫn tiếp tục quay, thằng nhóc thối hỉ mũi chưa sạch kia cũng coi như còn có mắt, đưa tay đỡ lấy Lâm Nhan.

 

Ê! Tay thằng nhóc thối tha kia đặt ở đâu đó, còn vén tóc Lâm Nhan nữa chứ.

 

Cảm giác trực quan nhất của Trần Sảng chính là phòng làm việc bỗng nhiên âm u, gió lạnh thổi từng cơn, mắt ông chủ nhìn chăm chăm vào máy tính không rời, sắc mặt u ám hệt như mới bị hắt mực lên, cực kỳ khó coi.

 

“Vậy, vậy tôi ra ngoài trước, chút nữa lại gọi ngài.” Trần Sảng cảm thấy sau lưng mình lạnh buốt, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi để đỡ phải gặp hoạ.

 

“Đi gì mà đi, nhanh gọi điện thoại đi, kêu người tặng hải sản.” Tâm trạng Tạ Phong Trần không vui, giọng điệu cũng mạnh mẽ ngang ngược.

 

Trần Sảng ù ù cạc cạc, anh nghi ngờ vừa nãy có phải mình sinh ra ảo giác rồi không, sao hình như anh nghe thấy trong máy tính của ông chủ truyền đến một âm thanh “Lâm Nhan, không sao chứ?”

 

Trần Sảng thấy chắc chắn gần đây mình đã quá bận tâm chuyện của ông chủ và Lâm Nhan, thế nên ám ảnh mất rồi.

 

Hôm qua cậu nhắc một câu đến Lâm Nhan, rõ ràng thấy ông chủ đanh thép ra lệnh sau này không được nhắc đến hai chữ đó nữa.

 

Hai ngày nay ông chủ cũng không qua lại gì với Lâm Nhan, lúc này không phải lại có liên quan đến Lâm Nhan đâu nhỉ!

 

Lúc đầu Trần Sảng hoàn toàn không liên tưởng từ hải sản đến Lâm Nhan, hỏi thêm một câu, “Tối nay Tạ tổng muốn ăn hải sản?”

 

“Cho Lâm Nhan, trước giờ ăn tối phải gửi đến.”

 

Sắc mặt Trần Sảng phức tạp, nói không được nhắc rồi mà, Tạ tổng tự vả mặt mình không đau hả?

 

Được thôi! Người đàn ông đang yêu buồn vui bất thường, cậu cũng quen rồi.

 

“Tạ tổng, thời gian có chút gấp gáp, hình như Lâm Nhan tiểu thư lên miền núi quay gameshow rồi, nếu muốn nhà hàng làm xong rồi gửi đến trường quay thì e là phải dùng đến trực thăng.” Trần Sảng vì muốn mọi việc phải ổn thoả nên hỏi, nhưng trong lòng lại đang âm thầm cà khịa, ông chủ đối đãi với tiểu thư Lâm Nhan tốt thế này cũng thật là tốn công sức ghê.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

“Việc cỏn con này còn để tôi quyết định?” Tạ Phong Trần có chút bực dọc.

 

Anh không muốn quản Lâm Nhan, thế nhưng lại quản không được trái tim mình, mà thôi, chỉ cần anh không nói thì Lâm Nhan cũng chưa chắc biết được những thứ này là do anh bảo người gửi đến.

 

Vốn dĩ Trần Sảng còn muốn nói gì đó, nhưng nhìn dáng vẻ mất bình tĩnh của ông chủ xong thì cậu lại nuốt trở lại, xoay người rời đi.

 

Vốn Lâm Nhan đã mệt đến mỏi cả eo rồi, bụng cô cũng không chịu thua mà có chút đau, lại té làm cả người dính đầy bùn đất, nước đã từ chiếc quần chống nước chảy vào trong không ít, nhớ đến mình vẫn còn trong chu kỳ thì cô bắt buộc phải về trước để tắm rửa thay quần áo, Trác Tư Hằng xung phong đảm nhận việc ở lại tiếp tục bắt cá.

 

Lâm Nhan nhìn khí thế hừng hực trên người cậu thiếu niên, chỉ cảm thấy tuổi trẻ thật tốt quá!

 

Cô thì có chút không kịp nữa rồi, thế nhưng vẫn cổ vũ cho cậu.

 

Lâm Nhan gấp gáp trở về, mọi người trong nhà thấy cô cực kỳ thảm hại, biết được vì một con cá cho bữa cơm tối có thêm món mà phải xuống hồ bắt cá thì cảm động hỏi thăm tới tấp, Lâm Nhan chỉ cảm thấy sự ấm áp như trào dâng trong lòng mình, cô cảm ơn từng người một, sau đó về phòng tắm rửa thay quần áo, lại định quay lại hồ để bắt cá.

 

“Lâm Nhan, đợi chút.” Sở Mộ Trầm nhìn cô bước ra ngoài không thèm quay đầu nhìn lại, bỗng mở miệng gọi cô lại.

 

Lâm Nhan lập tức dừng bước, lúc quay đầu nhìn lại, sắc mặt cô có chút mơ hồ, “Thầy Sở, có chuyện gì không?”

 

“Tôi đi với cô.” Sở Mộ Trầm chân dài vai rộng, đôi chân dài vừa bước ra thì chỉ hai ba bước đã đến cạnh Lâm Nhan.

 

Lâm Nhan chỉ cảm thấy tim mình đập bình bịch, má ơi, nam thần chu đáo như vậy có chút phạm quy nha!

 

“Dọn dẹp vệ sinh cũng coi như xong rồi, tôi cùng cô đi bắt cá, mấy việc này để đàn ông làm tốt hơn.” Sở Mộ Trầm đã trải qua những việc tương tự thế này trong những gameshow trước, anh không muốn để một cô gái như Lâm Nhan lấy thân ra mình mạo hiểm nữa.

 

“Có phải thầy Sở xem thường con gái không vậy?” Lâm Nhan nheo mắt, chế giễu nói.

 

Sở Mộ Trầm ngẩn ra, lắc đầu, “Không phải, những việc bẩn thỉu nặng nhọc thì đàn ông nên làm.”

 

“Thầy Sở ấm áp quá.” Lâm Nhan lập tức thấy đầu mình choáng váng, nam thần ơi, anh ấm áp như vậy, biết trêu ghẹo như vậy thì người khác khó mà không thích anh lắm đó!

 

Lâm Nhan biết mình đã hiểu lầm người ta, cô có chút không tự nhiên.

 

“Anh Sở, em cũng đi.” Cảnh Tuyết đột nhiên xông từ trong phòng ra, rất hưng phấn gia nhập phân đội kiếm ăn.


Bạn đang đọc truyện trên truyenvang.com