Lâm Nhan và Lưu Vân nhìn nhau, không kiềm được mà cười lên.
Thế là Lâm Nhan và tiền bối Lưu Vân cũng giúp ranh con trải giường, nhìn dáng vẻ kính phục của cậu nhóc, Lâm Nhan thấy một cô gái trẻ hai mươi mấy tuổi như mình cũng bùng lên tình mẫu tử rồi.
Lưu Vân lại càng không nhịn được cười, “Em trai của chúng ta thật đáng yêu.”
“Lại còn không phải sao? Hễ cười là phạm quy!” Lâm Nhan gật đầu phụ hoạ, cũng có chung cảm nhận.
“Ai da, mấy chị đừng chọc em nữa.” Trác Tư Hằng ngại ngùng.
Hai người vừa quay đầu liền thấy hai đại thần tôn quý đứng ngay cửa, ánh mắt phức tạp nhìn hai người.
Lưu Vân lập tức thu lại ý cười, “Thầy Giang, Mộ Trầm, hai người cần giúp đỡ không?”
Cô ra mắt sớm hơn Sở Mộ Trầm, cũng lớn hơn anh mười mấy tuổi, coi như là tiền bối, thế nên trực tiếp gọi tên anh.
Khương tiền bối lập tức lắc đầu, “À, không cần đâu, Mộ Trầm là người đàn ông tuyệt vời trong chuyện nhà cửa đó, ra tay một cái là dọn dẹp phòng của hai người bọn anh siêu nhanh luôn, vốn dĩ cũng muốn đến giúp Tiểu Hằng một tay, bây giờ xem ra hai chị gái đã nhanh hơn một bước rồi.”
“Nhìn không ra Mộ Trầm lại lợi hại vậy đó! Việc này mà truyền ra ngoài thì nói không chừng lại đoạt được tâm hồn thiếu nữ của biết bao nhiêu cô gái nhỏ nữa.” Lưu Vân Nhanh chóng quét mắt qua hai căn phòng, tặc lưỡi khen ngợi, cũng nhìn anh với cặp mắt khác xưa.
Chăn mền trong phòng đều đã được xếp chồng lên thành hình miếng đậu phụ, đồ đạc được bài trí cẩn thận tỉ mỉ, trên giường càng không có chút nếp nhăn nào, nhìn qua là thấy gần giống như phòng trong khách sạn.
“Đàn ông biết làm việc nhà trong thời đại này đúng là động vật quý hiếm, làm tốt như thầy Sở đây thì lại là của quý đó nha! Lợi hại quá!” Lâm Nhan cũng khen ngợi nói.
“Nhìn xem, con gái đều thích con trai thế này, Lâm Nhan của chúng ta cũng bắt đầu tâng bốc thần tượng rồi.” Lưu Vân lại nói đùa.
Lâm Nhan lập tức có chút ngại ngùng, nhỏ giọng giải thích, “Là em thật sự cảm thấy thầy Sở rất lợi hại, dọn dẹp còn giỏi hơn đứa con gái như em đây nữa. Sống rất tinh tế.”
“Quá khen.” Sắc mặt Sở Mộ Trầm lãnh đạm, tiếc chữ như vàng mà nói ra hai từ, giọng nói trầm thấp, cực kỳ dễ nghe.
Lâm Nhan thấy tai mình có chút tê dại, không hổ danh là nam thần trong lòng ngàn vạn thiếu nữ, giọng nói này cũng có thể làm người ta có thai được đó!
Ánh mắt của Ảnh đế vẫn còn nhìn sâu vào cô, Lâm Nhan không biết vì sao lại cảm thấy có chút không thoải mái, cười haha, “Đúng là lợi hại ghê, nên học tập thầy Sở.”
“Không dám.” Ảnh đế đại lão lại nói ngắn gọn hai chữ, vậy mà lại nhận rồi, hệt như mấy câu chuyện cười nhạt nhẽo vậy.
Lâm Nhan âm thầm “hộc máu”, không dám nói lung tung nữa, chắc fan hâm mộ phía sau màn hình livestream đang muốn xé xác cô ra rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
“Aaaa! Đừng ai giành với tôi, Sở Mộ Trầm là chồng tôi!”
“Trời ơi, nam thần của tôi lại đảm đang vậy sao? Lại yêu anh ấy thêm một chút rồi.”
“Không hồ là người đàn ông tôi yêu, phương diện nào cũng ưu tú hết.”
“Yêu rồi yêu rồi, chồng tôi thật lợi hại!”
“Ê! Cái cô tên Lâm Nhan kia, cô có thể đừng dụ dỗ chồng tôi lung tung được không!”
“Gây chuyện hả, có bị gì không vậy! Lâm Nhan chỉ nói ra tiếng lòng của mọi người thôi, sao lại là dụ dỗ lung tung rồi.”
“Lần đầu tiên thấy một gameshow lại yên bình yêu thương nhau thế này, quả nhiên cuộc sống hạnh phúc là có một gia đình hạnh phúc! Cảm thấy có thể theo đó nha.”
…..
Phòng ốc căn bản đã bố trí xong rồi, mọi người xuống lầu tập họp, cũng sắp hơn bốn giờ rồi nên cùng mở một cuộc họp nhỏ để phân chia nhiệm vụ chủ yếu cho ngày đầu tiên.
Làm vệ sinh, vào thôn tìm nguyên liệu.
Sáu người bởi vì nhiệm vụ làm vệ sinh trong nhà nặng hơn nên phải để bốn người ở lại, một nhóm hai người đi tìm nguyên liệu.
Cuối cùng thì mấy tiền bối đều không muốn đi, nói bên ngoài nắng quá, Lâm Nhan chỉ còn cách cùng Trác Tư Hằng đi tìm nguyên liệu.
“ Hai chị em đáng thương phải làm việc tiền bối không muốn làm rồi!”
“Ha ha! Bỗng nhiên cảm thấy Lâm Nhan và em trai có cảm giác CP ghê.”
“Nếu Lâm Nhan mà cưng chiều em trai như chúng tôi đây thì tôi quyết định sẽ làm fan của cô ấy.”
Hai người xách giỏ chuẩn bị ra ngoài thì Lâm Nhan đột nhiên nghĩ tới điều gì, cô bày ra vẻ tủi thân nhìn vào ống kính nói, “Đạo diễn, có phải quên phát phí sinh hoạt rồi không? Chúng tôi không có tiền thì làm sao vào thôn mua đồ ăn được?”
“Đúng ha! Tổ chương trình lừa bịp quá rồi đó, chúng tôi không nhắc thì mọi người cũng giả vờ như không biết luôn.” Trác Tư Hằng mới bừng tỉnh ngộ, có chút không diễn tả hết bằng lời.
“À, hôm nay là muốn thử nghiệm khả năng ứng biến của khách mời một chút, toàn bộ nguyên liệu cho bữa tối đều do tự khách mời đến nhà dân trong thôn xin về, tiện thể tạo quan hệ tốt với người trong thôn.” Nhân viên của tổ chương trình từ chối chuyện xin thêm phí sinh hoạt một cách m.á.u lạnh vô tình.