Hợp Đồng Tình Yêu

Chương 335



Minh Thành Hữu ngủ rất say, buổi tối khuya đi trong băng tuyết ngập trời mấy giờ liền, toàn thân gần như tê liệt.

 

Phó Nhiễm nhìn thấy thời gian sắp đến gần 9 giờ, cô mang theo hai chiếc túi mở cửa phòng ra.

 

Minh Thành Hữu nghe được tiếng động, mí mắt lười biếng khẽ mở ra, hắn đang ngủ nằm sấp, một cánh tay dựa vào bên ngoài mép giường, ánh mắt khẽ nhíu lại nhìn về phía Phó Nhiễm chăm chú.

 

"Ngủ dậy rồi?"

 

"Em đừng tới đây, anh không có mặc y phục." Minh Thành Hữu tức giận nói.

 

Phó Nhiễm cười, giơ giơ túi trong tay lên.

 

"Em đi mua về giúp anh, ở gần đây thôi, mặc tạm đi."

 

Minh Thành Hữu nghiêng người, người vẫn nằm trên giường.

 

"Anh còn không có quần lót."

 

Bàn tay Phó Nhiễm giữ hướng gáy, đem túi ném về phía tủ đầu giường, giọng nói hạ thấp xuống.

 

"Bên trong có."

 

"Giặt rồi sao?"

 

"Giặt sạch cũng không kịp để cho anh mặc, vậy anh đừng mặc nữa."

 

Minh Thành Hữu đưa tay kéo lấy Phó Nhiễm đến bên giường trước mặt mình.

 

"Em thích anh không mặc phải không?"

 

"Dù sao bên ngoài còn có bao nhiêu người, anh cũng không dám không mặc gì mà đi ra ngoài."

 

Minh Thành Hữu làm ra vẻ muốn đánh vào m.ô.n.g cô, Phó Nhiễm đẩy tay của hắn ra.

 

"Mau thay quần áo xong rồi đi ra ngoài ăn điểm tâm

 

Hai tay hắn nhân thể ôm hông của cô.

 

"Mệt quá, anh muốn ngủ ở đây một ngày."

 

"Có thể."

 

Phó Nhiễm lại hướng hắn nói tiếp.

 

"Dù sao hôm nay là sinh nhật anh, ở lại nơi này ngủ một giấc cũng rất tốt."

 

Minh Thành Hữu cầm lấy chiếc túi đi về phía phòng tắm.

 

Phó Nhiễm đi tới ban công, nhìn ra xa, bên ngoài vẫn là màu trắng mênh m.ô.n.g trước mặt, tuyết vẫn còn lác đác rơi, xem ra hôm nay nếu muốn trở lại thị trấn cũng là không thể nào.

 

Cô chống cằm, như có điều suy nghĩ.

 

Minh Thành Hữu thay quần áo xong sau đó đi ra ngoài, ở Thanh Sơn không giống như trong nội thành, có thể có cửa hiệu mở ở nơi này đã được coi là vô cùng may mắn, Phó Nhiễm mua cho hắn áo sơ mi cùng quần jean màu lam đậm, giày trên chân cũng là mới mua, đi cả đêm có thể ngâm qua nước tuyết.

 

Minh Thành Hữu vén tay áo lên, vải đay màu trắng, hắn nhìn thấy giầy đặt ở trên khay trà, đi tới cầm lên nhìn.

 

"Em cũng biết cả số giày của anh là bao nhiêu, còn có áo sơ mi cùng quần nữa, có phải là em lén lút ôm anh đo qua hay không?"

 

Phó Nhiễm từ bên ngoài ban công đi vào.

 

"Dù sao chúng ta đã từng ở chung một chỗ, em mặc số đo nào không phải là anh cũng biết sao?"

 

Một câu nói bật thốt ra, dường như Minh Thành Hữu có đã có mấy đời buồn bã, hắn lấy vớ ở trong túi ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

 

" điểm tâm rồi sao?"

 

"Không có."

 

Phó Nhiễm ngồi vào chỗ đối diện hắn.

 

"Chờ anh cùng nhau đi đấy."

 

Minh Thành Hữu thu dọn xong theo Phó Nhiễm ra khỏi phòng, nhanh chóng mở cửa, ánh mắt nhìn thấy Triệu Lan đang đứng bên ngoài.

 

"Bác gái, không phải bác ăn điểm tâm ở dưới lầu sao?"

 

Phó Nhiễm đứng bên cạnh Minh Thành Hữu nhìn ra ngoài.

 

"Ta thấy hai đứa còn chưa xuống, ta tới xem một chút."

 

Ánh mắt Triệu Lan chạm phải Minh Thành Hữu.

 

"Thành Hữu."

 

Minh Thành Hữu ‘hừ’ một tiếng, hai hàng lông mày giống như nhíu chặt hành một hàng.

 

"Là bà khiến Phó Nhiễm dẫn bà tới Thanh Sơn?"

 

Ánh mắt Triệu Lan rụt lại, thân thể yếu đuối núp mình trong hành lang, Phó Nhiễm ra sức kéo cánh tay Minh Thành Hữu lại.

 

"Không liên quan tới bác gái."

 

Minh Thành Hữu hoàn toàn không nghe lọt tai lời cô nói.

 

"Nếu muốn để cho cha tôi được chôn cất ổn định, cũng đừng đi quấy rầy ông ấy nữa, nếu thật sự bị mẹ tôi biết, về sau có thể là bà muốn gặp cũng không thấy được."

 

Sắc mặt Triệu Lan trắng bệch, phần lưng chống vào vách tường tựa như tùy lúc là có thể ngã quỵ, từ trước đến giờ với Triệu Lan là nhìn thấy gai mắt.

 

Ánh mắt hắn nhìn hướng trần nhà, Phó Nhiễm nghe vậy, trong mắt toát ra vẻ phức tạp khó tả nổi, Minh Tranh từ chỗ cách đó không xa đi tới, ánh mắt băn khoăn nhìn mấy người.

 

"Mẹ, điểm tâm đã chuẩn bị xong, mẹ lên lầu làm gì vậy?"

 

Triệu Lan miễn cường kìm nén, ngoái đầu nhìn lại.

 

"Ta xem bọn Tiểu Nhiễm chuẩn bị xong chưa."

 

Minh Thành Hữu kéo tay Phó Nhiễm .

 

"Anh thấy em chính là ăn no không có việc gì làm, làm tất cả mọi việc không liên quan tới mình cho thêm phiền toái."

 

"Thành Hữu, anh đừng nói như vậy!"

 

Phó Nhiễm vừa đi vừa nói bị Minh Thành Hữu kéo cô đi về phía trước nên cách rất xa, hai người đi tới cửa thang máy, Minh Thành Hữu đưa tay đẩy mạnh Phó Nhiễm vào.

 

"Đợi bọn họ một chút."

 

Phó Nhiễm vừa dứt lời, ngón tay Minh Thành Hữu đã nhấn nút khóa, Phó Nhiễm thấy bóng dáng của Triệu Lan cùng Minh Tranh bị bỏ lại ở ngoài cửa.

 

"Thành Hữu, anh cần gì phải như vậy?"

 

"Phó Nhiễm, cả đời này anh cũng không thể tiếp nhận thân phận của bọn họ, em cũng đừng tranh cãi với anh, làm chuyện như vậy không có ý nghĩa gì, tổn thương bọn họ gây ra đối với anh cùng mẹ anh vĩnh viễn em không thể nổi."

 

Ánh mắt Minh Thành Hữu không hề chớp mắt nhìn thẳng nhìn về phía trước.

 

Phó Nhiễm mệt mỏi, hai chân mềm nhũn, người dựa vào hướng mặt tường

 

Ăn điểm tâm xong, Minh Thành Hữu đứng ở trước bậc thang của khách sạn, con đường đi qua quảng trường lớn hiu quạnhchỉ cần quét là có thể đi lại dễ dàng, tuyết đã ngừng rơi, nhưng xem ra hôm nay vẫn phải ở lại trên núi.


Bạn đang đọc truyện trên truyenvang.com