Hợp Đồng Tình Yêu

Chương 334



Bọn họ đan mười ngón tay vào nhau tiếp tục hướng lên phía trước, con đường rất trơn, thật may là nâng đỡ lẫn nhau, cho nên không bị té ngã.

 

Xa xa đã thấy đèn nê ông ở khách sạn chiếu sáng, hai người chợt cảm thấy như ấm áp đang rót vào, cuối cùng thì Minh Thành Hữu cũng không đi được nữa, dựa vào gốc cây tùng bách cao lớn thở không ra hơi.

 

"Em cõng anh đi."

 

Phó Nhiễm thấy hắn khom lưng chống đỡ đầu gối, cô vén lên ống tay áol"Được."

 

Minh Thành Hữu đẩy cô ra, đi tới dắt cô tiếp tục đi về phía trước.

 

Thật vất vả mới đi tới cửa khách sạn, Minh Tranh đứng ở trên ban công, ánh mắt lạnh lùng nhìn hai người đang vừa nói vừa cười tiến vào, hắn hung hăng hút điếu thuốc một hơi dài, giống như ruột gan trong lòng cảm thấy rất đau,

 

Phó Nhiễm cùng Minh Thành Hữu cũng không ai chú ý tới trên ban công có người.

 

Minh Thành Hữu khăng khăng muốn ở cùng phòng với Phó Nhiễm, hắn mạnh mẽ lôi kéo Phó Nhiễm tiến vào trong thang máy.

 

"Vậy anh ngủ phòng của em, em sang phòng bên cạnh."

 

"Ai ở phòng bên cạnh với em?"

 

Phó Nhiễm ngẩng đầu lên, làm ngơ mà nhìn chằm chằm vào con số biểu hiện đi lên.

 

Sau khi vào phòng, Minh Thành Hữu không nói hai lời nhào lên trên giường không chịu đứng dậy, hắn thật sự mệt mỏi đến sắp mệt lả, Phó Nhiễm đi tới cởi áo lông xuống thay cho hắn.

 

"Đứng lên, đi ngâm nước nóng tắm đã."

 

Minh Thành Hữu gối mặt lên cánh tay, mắt lại nhắm lại, hô hấp trầm ổn giống như là đã ngủ thiếp đi.

 

Phó Nhiễm tới gần, tiếp cận gần như vậy, trên mặt hắn giống như không thấy được lỗ chân lông, nhẵn nhụi giống như tre con mới sinh, Phó Nhiễm lắc đầu, yêu nghiệt, là yêu nghiệt nha.

 

Cô hạ thấp giọng nói, giọng lưu loát.

 

"Sinh nhật vui vẻ."

 

Mí mắt người đàn ông trước mặt đột nhiên giật giật, một cánh tay vòng ngang qua trước n.g.ự.c Phó Nhiễm đè cô lên trên giường. sau đó đem cô vây ở trong lồng ngực, bàn tay hắn lạnh như băng vuốt ve thắt lưng Phó Nhiễm, đợi sau khi cô thấy quen, bàn tay nhân lúc yếu đuối liền tiến vào.

 

Đến mức, cô bởi vì lạnh mà làn da căng lên, bàn tay Minh Thành Hữu vuốt làn da lưng nhẵn nhụi của Phó Nhiễm, lòng bàn tay hắn đảo quanh một chỗ, hai ngón tay thành thạo cởi ra móc áo lót của cô.

 

Phó Nhiễm khom lưng đứng dậy, Minh Thành Hữu lướt qua đường cong trên n.g.ự.c cô, bàn tay khẽ run áp sát chỗ đó.

 

Gương mặt tuấn mỹ của hắn hôn dọc theo bên gò má Phó Nhiễm hôn tới bên khóe miệng, Minh Thành Hữu ở trên cổ cô như ‘quạt gió thổi lửa’, kéo áo lông che mặt ra tiến vào trước n.g.ự.c Phó Nhiễm.

 

Cô nhìn thấy bùn bẩn nơi thái dương Minh Thành Hữu, không biết là cọ vào ở nơi nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

 

Phó Nhiễm giơ tay lên đè lại bả vai Minh Thành Hữu .

 

"Đi tắm trước đi, xem anh bẩn c.h.ế.t đi."

 

Trong mắt của hắn lộ ra vẻ do dự, Phó Nhiễm kéo tay Minh Thành Hữu hướng tới nơi thái dương hắn, quả nhiên là thật.

 

Hai cánh tay Minh Thành Hữu chống bên tai Phó Nhiễm.

 

"Em chờ anh ra ngoài."

 

Cô nháy mắt, vô cùng chân thành. "Ừ."

 

Minh Thành Hữu leo núi nên toàn thân đầy mồ hôi, lúc này cũng cảm thấy rất khó chịu, nghĩ tới bộ dáng đàng hoàng hôm nay của Phó Nhiễm, hắn chống người lên đứng ở mép giường.

 

"Đừng đi."

 

Cô xòe hai tay nhún vai.

 

"Đây là gian phòng của em, em còn có thể đi được

 

Minh Thành Hữu gật đầu, lúc này mới đi vào phòng tắm.

 

Xoay người khép cửa lại, hắn chưa từng quên khóa trái cửa.

 

Quần áo lúc trước là không thể mặc nữa rồi, Minh Thành Hữu vội vàng đi ra ngoài cũng không nhớ đến là phải tắm rửa, hắn trực tiếp khoác áo choàng tắm đi ra ngoài, bên trong rỗng tuếch, mở cửa phòng tắm ra tìm trong phòng một vòng, lại không nhìn thấy bóng dáng Phó Nhiễm đâu.

 

Trên tủ đầu giường có một ly sữa bò, Minh Thành Hữu cầm trong tay, vẫn còn ấm.

 

Không cần đoán, Phó Nhiễm sớm đã chạy mất dạng.

 

[ Edit & Beta: Ying ]

 

Minh Thành Hữu uống sữa tươi xong ngồi ở mép giường, cầm điện thoại di động lên nhắn tin cho Phó Nhiễm.

 

"Trở lại cho anh!"

 

Giống như không phải đợi trong bao lâu, rất nhanh nhận được hồi âm.

 

"Thật xin lỗi, tín hiệu không tốt, em không nhận được."

 

Trong khóe mắt Minh Thành Hữu tỏa ra nụ cười, ly thủy tinh trong tay còn một chút hơi ấm, hắn nhìn xung quanh bốn phía, thấy áo khoác của Phó Nhiễm còn treo ở trên giá áo, Minh Thành Hữu xuyên một tay qua bả vai, lòng bàn tay mơn trớn bên nách.

 

Trong mắt bỗng rùng mình, bàn tay chậm rãi hạ xuống.


Bạn đang đọc truyện trên truyenvang.com