Tối hôm qua quá mệt mỏi, hơn nữa xung quanh đều là nghĩa trang nên không có chỗ để đi, ban ngày, hai người ở lại trong phòng, một người lên net, một người xem ti vi.
Đến thời gian ăn cơm tối, Phó Nhiễm đi ra ngoài một vòng, lúc quay lại lôi kéo Minh Thành Hữu đi xuống lầu dưới, hắn thấy Minh Tranh cùng Triệu Lan ngồi ở chỗ ngồi gần cửa sổ, Phó Nhiễm dẫn hắn qua đó.
Minh Thành Hữu dừng bước. "Em đi đâu?"
"Tối nay phải nghe lời em."
Phó Nhiễm buông tay của hắn ra, đôi tay đặt sau lưng hắn đẩy đẩy.
Triệu Lan ân cần đứng dậy chào hỏi, cũng khiến Minh Thành Hữu và Phó Nhiễm cùng ngồi.
Minh Tranh thờ ơ lạnh nhạt, lười phải phản ứng lại.
"Thành Hữu, hôm nay là sinh nhật conTiểu Nhiễm nói để cho ta cùng Minh Tranh tham gia cho vui, con đừng để ý."
Phó Nhiễm ngồi vào chỗ của mình bên cạnh Minh Thành Hữu, nhân viên phục vụ thu xếp mang thức ăn lên, không khí trong bữa tiệc quái dị, căn bản chỉ có Triệu Lan nói chuyện cùng Phó Nhiễm, Minh Thành Hữu tập trung đối phó với đĩa tôm lớn, bóc vỏ xong sau đó bỏ vào trong chén của Phó Nhiễm, hắn nhìn hướng gò má cô, nghĩ thầm, tôm lớn như vậy cũng không nhét được miệng của cô ngừng lại.
Trong lời nói của Triệu Lan nghe ra được là có ý lấy lòng, nhưng tính tình này của Minh Thành Hữu cũng không phải là một hay hai ngày dưỡng thành, không cần phải nói nhiều, có ép buộc hắn cũng vô dụng.
Bánh sinh nhật được đưa tới, Minh Thành Hữu liếc nhìn, hôm nay tâm tình thật sự không thích hợp để chúc mừng.
Triệu Lan cùng Phó Nhiễm đánh nhịp hát cho hắn bài hát sinh nhật, Minh Thành Hữu đưa tay đỡ trán, nếu không phải bởi vì Phó Nhiễm, hắn đã sớm lật bàn rời đi.
Ánh mắt Phó Nhiễm nhìn chăm chú về phía hai người đàn ông ngồi ở chỗ đối diện này, cô đem bánh ngọt đã cắt đưa đến bên tay Minh Tranh, khuỷu tay Triệu Lan khẽ thúc vào con trai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
"Hôm nay là sinh nhật Thành Hữu."
Phó Nhiễm nhìn ba người có thần sắc khác nhau, trong lòng dâng lên một loại đau đớn run rẩy, trường hợp làm người ta khó chịu không nói ra được như vậy, chẳng qua là giấu trong một lớp hư vô bên ngoài mà thôi.
Minh Tranh cầm cái thìa lên, gắng gượng ăn một miếng.
Giống như là chỉ đặt vào khóe miệng, liền bỏ cái thìa qua một bên.
"Thành Hữu, chúc con sinh nhật vui vẻ."Triệu Lan nói tự đáy lòng.
Minh Thành Hữu cười lạnh, nghĩ thầm, cũng không thể nghĩ lại lúc tôi sinh ra anh đang ở trong tháng.
Trong bốn người, chỉ có tâm tình của Phó Nhiễm là tốt nhất, vốn là bị vây ở chỗ như thế này khó tránh khỏi làm lòng người phiền muộn nôn nóng, nhưng thật may là, cũng là trùng hợp trong trùng hợp, thật ra thì vào ngày không phải là sinh nhật Minh Thành Hữu, có Triệu Lan ở đây.
Phó Nhiễm thấy khóe miệng Minh Tranh dính miếng bánh ngọt, đôi môi không khỏi nhếch lên.
Minh Thành Hữu tự lo ăn cơm giống như không mở miệng, cố nén tức giận trở về phòng, Phó Nhiễm cũng không đi quan tâm đến hắn, muốn cho hắn từ từ nguôi giận.
Minh Thành Hữu đi vào phòng tắm, Phó Nhiễm thì kéo cửa sổ sát đất ra đi tới ban công.
Lúc trước nói chuyện cùng Phạm Nhàn khi bà gọi điện thoại tới, cô tìm lý do nói cho bà biết hai ngày nay không thể quay về.
Bên trong phòng đột nhiên truyền đến chuông điện thoại di động, rất đặc biệt, lúc trước Phó Nhiễm cũng đã từng nghe qua.
Minh Thành Hữu đóng chặt phòng tắm lại giống như hoàn toàn không nghe thấy, Phó Nhiễm đi vào trong phòng gọi.
"Thành Hữu, điện thoại."
Bên trong phòng tắm truyền đến nước chảy, Phó Nhiễm mở ti vi ngồi vào chỗ của mình trên ghế sofa, tiếng chuông kéo dài vang lên ba lần, mà vẫn còn đang tiếp tục kêu.
Phó Nhiễm ôm gối ôm xem TV, nghĩ thầm có phải là Lý Vận Linh hoặc là công ty có chuyện gấp hay không, cô đi tới cầm điện thoại của Minh Thành Hữu lên, màn hình hiển thị người gọi tới: Minh.
Có thể là trong nhà.
Phó Nhiễm để điện thoại trở về chỗ cũ, tiếng chuông vừa dứt, lúc cô xoay người lại tiếp tục vang lên.
Phó Nhiễm nghĩ tới cô có thể nói để cho đối phương đợi một chút, ngón tay do dự ấn hướng phím gọi, cô để điện thoại đến bên cạnh tai.
"Alo?"
"Thành…" Là một giọng nữ, hai người giống như đồng thời cùng nói ra.
Phó Nhiễm khẽ giật mình, người ở đầu dây bên kia đỏ mắt lên ngay lập tức .