Minh Thành Hữu suy nghĩ một chút liền vô cùng tức giận.
"Thật đúng là biết làm chuyện như vậy, biết thế anh sớm đã lột da em rồi."
Phó Nhiễm nhón chân lên một lúc thấy đau, ôm Minh Thành Hữu nhìn về phía sau lưng hắn, ánh mắt lại sáng như ngọc lưu ly, cô khẽ nhếch môi, hai tay đặt ở phần lưng của Minh Thành Hữu ra sức giữ chặt.
"Biết đau?"
Cô ra sức gật đầu.
Bất ngờ một bàn tay đặt vào cái m.ô.n.g của cô khẽ xoa, Phó Nhiễm sợ tới mức vội lui lại. "Anh làm gì vậy?"
"Xoa xoa cho em."
Minh Thành Hữu đứng ở trước mặt cô, thần sắc mang theo một chút lưu manh vô lại.
"Không thích xoa à, vậy tới đây, anh vốn là muốn hung hăng đánh em một cái!"
Minh Tranh ẩn mình ở trong bóng tối, ánh mắt lạnh lùng càng lúc càng chìm, từ đầu tới cuối ánh mắt hắn đặt ở trên người hai người, hai chân cũng đang lui về phía sau từng bước một, bất ngờ đạp phải đống tuyết lớn, hắn ổn định bước chân, sau đó xoay người sải bước rời đi.
Phó Nhiễm cảm giác được cái m.ô.n.g đau rát.
"Thật ra thì em cũng không sai.
Minh Thành Hữu hếch lên mày nhọn nhìn cô, cũng không nói chuyện, định dùng ánh mắt giày vò, phó nhiễm vốn lại là một yêu đánh nhau.
"Là không có lỗi, nhưng không thể dự liệu được thời tiết thay đổi, là lỗi của em."
"Nếu không sẽ có thể ‘thần không biết quỷ không hay’ che giấu tội này đúng không?"
Minh Thành Hữu như cười như không, nhếch nửa bên khóe miệng lên, đem bản chất ma quái phát huy đến vô cùng nhuần nhuyễn.
Phó Nhiễm bắt chước kiểu dáng của hắn, không nói lời nào.
"Cùng đi Thanh Sơn với ai?"
Minh Thành Hữu khoanh tay ôm ở trước ngực, đem đề tài nói chuyện về chủ đề chính.
Phó Nhiễm di di mũi chân, đạp bông tuyết phát ra tiếng xạp xạp, cô cúi đầu.
"Không phải là anh cũng đoán ra được sao?"
Một hồi lâu không thấy hắn đáp lại, Phó Nhiễm ngẩng đầu lên, nhìn thấy Minh Thành Hữu vẫn duy trì động tác như cũ.
"Tại sao anh có thể đoán được?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Phó Nhiễm híp mắt cười yếu ớt, đôi tay đặt ở bên môi hà hơi.
"Lạnh quá."
Khóe mắt Minh Thành Hữu hơi d.a.o động, gió lạnh lùa vào cổ áo nhắc nhở hắn lúc này đã đến gần ba giờ sáng, hắn đưa tay phải ra ngoắc ngoắc hướng Phó Nhiễm.
Hơi lạnh thuận theo đáy giày di chuyển lên toàn thân, Phó Nhiễm đi tới hai bước, Minh Thành Hữu cầm chắc bả vai cô vào trong ngực.
Đột nhiên đôi môi bị chiếm lấy, hơi thở ấm áp mang theo đè nén khó có thể nhẫn nại, hai tay Minh Thành Hữu siết chặt Phó Nhiễm, cô khẽ nhếch cằm dưới lên phối hợp hoàn hảo cùng hắn.
Đầu lưỡi Minh Thành Hữu như vẽ bờ môi Phó Nhiễm từng tầng một, cũng không vội vàng xâm nhập, đầu tiên là hôn, về sau trằn trọc gặm, cắn, cuối cùng mới cạy cánh môi Phó Nhiễm ra.
Bọn họ ôm nhau giữa trời Thanh Sơn trắng xóa bông tuyết, Minh Thành Hữu mở mắt ra, ngắm nhìn Phó Nhiễm khó kìm nổi thần sắc.
Thời điểm này, hắn cảm thấy trái tim của hắn đang nhảy nhót không ngừng, trong lồng n.g.ự.c không phải là trống không, hơn nữa rất có sức sống, có phải hay không, sinh mạng cũng có thể lây bệnh?
Phó Nhiễm mở mắt, lại phát hiện người đàn ông này đang nhìn cô không hề chớp mắt, chóp mũi chạm vào nhau, ánh mắt giống như ánh ngọc đen sâu thẳm làm người ta mê muội, cô hơi nhíu mày, đôi tay để trước n.g.ự.c hắn khẽ đẩy, lời nói mơ hồ không rõ.
"Anh, anh không tập trung."
Khóe miệng Minh Thành Hữu kéo ra một đường cong, hắn lùi người ra, đôi môi mỏng lại băt đầu di chuyển trên mặt Phó Nhiễm, cô bị hắn làm cho không thể không nhắm mắt lại lần thứ hai.
"Được, chúng ta tới làm chuyện tập trung ."
Sau một lúc lâu, Phó Nhiễm ghé vào đầu vai Minh Thành Hữu, hơi thở ra gặp không khí lạnh giống như muốn kết thành băng ngay lập tức, cô giống như dùng giọng điệu trịnh trọng ghé vào lỗ tai hắn nói.
"Thành Hữu, chúng ta như vậy có phải bất kính đối với người c.h.ế.t hay không nha?"
Giọng điệu rất giống như nữ quỷ.
Minh Thành Hữu giơ tay chuẩn bị đánh vào m.ô.n.g cô, thấy Phó Nhiễm ra sức dậm chân, liền đi về phía trước.
Tiếng bước chân xen lẫn mà như hòa cùng nhau, ban đầu đi tới đường cũng không thấy rất khó đi rồi, Phó Nhiễm ôm chặt cánh tay bên phải của Minh Thành Hữu, tuyết đọng phía trên có thể thấy rõ ràng những bước chân kéo dài, nhiều lắm là lúc trước đi tới nghĩa trang Minh gia sau đó lộn trở về.
Phó Nhiễm không suy nghĩ nhiều, đi theo Minh Thành Hữu dừng lại trước nghĩa trang riêng của Minh gia, hắn nâng ngón trỏ lên dí một cái vào chóp mũi cô.
"Bất kính đối với người c.h.ế.t sao, hôm nay em đưa người nào tới, đừng thật cho là anh không biết."
Minh Thành Hữu nhìn chằm chằm đỉnh đầu cô khẽ rũ xuống , giọng điệu như vậy, vừa mang theo nhận sai cùng làm nũng.
Làm nũng?
Ánh mắt u ám của Minh Thành Hữu bị ánh đèn lác đác chiếu sáng, một dòng nước ấm xông tới phá toàn thân đang đóng băng, sau một lúc thì lại cứng ngắc, xâm nhập vào tàn thân trong nháy mắt, hắn cũng nhớ lại, từ trước tới giờ chưa bao giờ Phó Nhiễm biết làm nũng .