Hợp Đồng Tình Yêu

Chương 332



 Cô vội vàng vén chăn lên, cầm y phục trên ghế sa lon.

 

"Anh ở yên tại chỗ chờ em!"

 

Nói xong, lần này cô cúp điện thoại trước. Phó Nhiễm chưa bao giờ gấp gáp mặc y phục như vậy, cô vừa đi ra khỏi phòng vừa cầm giày vừa giơ chân lên mang, chân phải để không chạy thẳng đến cửa thang máy. Sau khi vào bên trong thang máy mới dựa vào mặt tường bắt đầu mang chiếc giày còn lại. Phó Nhiễm vội vã chạy ra đại sảnh, vào thời gian này người sống bên trong khách sạn vốn không nhiều. Cô siết chặt di động trong lòng bàn tay chạy ra tới đường.

 

Minh Tranh ở trên sân thượng nhìn ra xa thấy bóng dáng của Phó Nhiễm đang chạy, chân mày hắn nhíu lại, thấy Phó Nhiễm càng chạy càng nhanh, hắn vội vàng dập tắt điếu t.h.u.ố.c lá trong tay, trở về phòng lấy áo khoác trên móc áo rồi sải bước đuổi chạy theo. Gió thổi vào tận xương, đặc biệt là lúc rạng sáng, thổi vào da mặt như từng lưỡi d.a.o sắc bén cắt qua da thịt thành từng mảnh, không chảy máu, nhưng đau gần chết. Con đường kết băng đi nửa bước còn thấy khó đi, bóng dáng Phó Nhiễm theo ánh đèn đường bị kéo dài. Bởi vì trên núi nên ngay cả chiếc xe cũng không thấy được, Phó Nhiễm đi rất vội, có mấy lần bước chân trượt, cô hồn nhiên không hay, hận không thể chắp cánh bay ra ngoài.

 

Minh Tranh rất nhanh nhìn thấy bóng lưng Phó Nhiễm, hắn đi theo phía sau, luôn giữ khoảng cách 5

 

Bên trong Thanh Sơn đều là người có tiền có thế mới chôn cất ở nghĩa trang này. Minh Vân Phong khi còn sống không muốn phá hỏng danh tiếng của mình, sau khi c.h.ế.t lại được Lý Vận Linh mang đến Thanh Sơn. Bốn phía yên tĩnh chỉ có thể nghe được tiếng hô hấp của chính mình, bước chân giẫm vào tuyết đọng tạo ra âm thanh nghe càng thêm có vẻ quỷ dị mà vang lên. Hai bên đều là đỉnh núi giống như xòe năm ngón tay ra là tùy lúc có thể nhốt con người vào bên trong đó.

 

Phó Nhiễm dừng bước, lấy di động ra gọi cho Minh Thành Hữu.

 

Bóng dáng cô đơn của Minh Tranh hướng tới nơi xa, cũng ngừng lại.

 

Tín hiệu rất kém, hoàn toàn không gọi được. Phó Nhiễm thở dài, hơi nước màu trắng mờ mịt tầm mắt, cô nhét di động vào trong túi áo, chỉ cần đi theo con đường này nhất định có thể gặp Minh Thành Hữu.

 

Trên trán rỉ mồ hôi, nếu nói là không sợ hãi tất nhiên là giả, ánh đèn lờ mờ cùng đỉnh núi tĩnh lặng, lại thêm là gần nghĩa trang, đều có thể là yếu tố tạo thành phim kinh dị ghê rợn nhất.

 

Phó Nhiễm dứt khoát chạy đi, hận không thể che mắt bịt lỗ tai lại.

 

Ước chừng nửa tiếng sau, đi ngang qua nơi chôn cất của Minh gia tầm khoảng 200m, trong mắt cô đột nhiên xuất hiện một điểm trắng. Vốn là bốn phía xung quanh đều là màu trắng, chỉ vì bóng đêm tạo thành tờ giấy đen khổng lồ nên có điểm màu trắng nhìn thấy càng sáng chói.

 

Phó Nhiễm hét chói tai.

 

"Thành Hữu... Thành Hữu!"

 

Thành Hữu….

 

Ở giữa núi rừng có tiếng vọng lại không ngừng, đương nhiên truyền vào tai Minh Tranh ở phía sau, hắn yên lặng dừng bước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

 

Phó Nhiễm sống qua hai mươi mấy năm, có lẽ chưa từng mất không chế như thế này. Cô liều mạng chạy tới, người đối diệnhe đến tiếng la, hoặc là mệt mỏi cực độ, hai tay chống đầu gối, khẽ nâng lên cằm dưới nhìn Phó Nhiễm đang chạy tới.

 

20m, mười mét, năm mét.

 

Không phải chính là Minh Thành Hữu sao?

 

Hắn cũng biết lên núi sẽ lạnh, mặc một chiếc áo lông màu trắng tinh thắt eo. Trong lòng Phó Nhiễm vui mừng và kích động không nói được lên lời, cô chưa bao giờ thấy một người đàn ông có khả năng tạo ra điểm khác biệt trong một màu sắc như vậy, màu trắng chói mắt khiến cho từng đường nét trên khuôn mặt Minh Thành Hữu càng thêm tinh xảo.

 

Tầng mồ hôi mịn thuận theo sống mũi cao của hắn chảy xuống.

 

Phó Nhiễm đứng trước Minh Thành Hữu, hai người đều thở gấp kịch liệt, tựa như ai cũng không thể mở miệng nói trước được.

 

Hắn chống hông từ từ đứng thẳng người lên, ánh đèn rọi qua bên lưng Minh Thành Hữu, hai bên gương mặt dần lộ ra ngoài ánh sáng yếu ớt.

 

Phó Nhiễm xông lên trước một bước, hai chân nhón lên tay ôm vòng qua cổ Minh Thành Hữu. Động tác dồn dập mạnh mẽ đụng vào Minh Thành Hữu khiến hắn lui về phía sau mấy bước. Ngực dán chặt vào nhau cô có thể cảm nhận được trái tim trong lồng n.g.ự.c của Minh Thành Hữu giống như muốn nhảy ra, nhịp đập rối loạn.

 

Phó Nhiễm hung hăng dùng sức, buộc chặt cánh tay.

 

Tiếng hít thở dồn dập của Minh Thành Hữu ở bên tai, hắn ôm lấy thắt lưng Phó Nhiễm, một bàn tay đưa xuống dưới phát vào cặp m.ô.n.g đầy đặn của Phó Nhiễm. Cô bị đau, liền rụt người lại. Minh Thành Hữu liền đánh ba cái, mặt Phó Nhiễm đỏ bừng.

 

Mặc dù bốn phía không có người thứ ba, nhưng âm thanh phát ra vô cùng mờ ám, lại rất đau.

 

"Xem sau này em còn dám nữa không ?"

 

Bàn tay Minh Thành Hữu lại nâng lên rồi phát rúc vào trong lòng hắn chặt hơn, xuống tay thật hung ác cũng không phải là nói giỡn.

 

"Nói đi!"

 

Môi Phó Nhiễm ghé sát vào bên tai Minh Thành Hữu.

 

"Không dám... Thật không dám nữa."


Bạn đang đọc truyện trên truyenvang.com