Yêu Đương Với Giáo Sư Cao Lãnh

Chương 11:



Chương 11:  

“Anh tưởng rằng khi anh nói toạc ra câu đó, em sẽ suy nghĩ đến việc nói rõ thân phận rồi gặp mặt anh.”

 

“Nếu em không đồng ý gặp mặt anh, anh sẽ tiếp tục cầu xin em.”

 

“... Ai ngờ người đến lại là chị của em thật.”

 

Tôi ngây người ra đó, nhất thời không kịp phản ứng.

 

Hắn tiếp tục nói:

 

“Bố anh đã nói với anh rồi, là em chủ động muốn đến bệnh viện thăm anh, việc chăm sóc anh cũng là do em chủ động đề nghị.”

 

“Anh nghĩ, em làm vậy chứng tỏ trong lòng em có anh.”

 

“Vậy tại sao em lại muốn chia tay với anh?”

 

“Thái độ của em thay đổi từ hôm diễn thuyết, anh chỉ có thể nghĩ đến một khả năng... Hôm đó em cũng có mặt ở buổi diễn thuyết.”

 

“Em phát hiện ra người yêu đương với em là anh.”

 

“Cho nên, lý do khiến em muốn chia tay với anh chỉ có thể là vì anh ở ngoài đời không thể khiến em hài lòng.”

 

“Nhưng rõ ràng em rất thích ảnh anh gửi cho em, cho nên không phải là vì ngoại hình của anh.”

 

“Vậy thì... chỉ còn lại thân phận của anh.”

 

Tôi bị những lời phân tích mạch lạc của hắn làm cho ngây ngẩn cả người.

 

Thì ra... hắn đã biết tất cả.

 

Câu cuối cùng, Tạ Cảnh Chi như phải dùng hết tất cả sức lực mới thốt ra được:

 

“Vãn Nguyệt, em không thích tình yêu thầy trò... đúng không?”

 

Tôi gần như trả lời ngay lập tức:

 

“Không phải.”

 

Hắn có chút ngạc nhiên:

 

“Vậy... vậy là sao?”

 

Tôi cụp mắt, không dám nhìn vào mắt hắn:

 

“Em cảm thấy anh sẽ không thích.”

 

“Hơn nữa, thầy Tạ, anh có biết trong trường có bao nhiêu người ngưỡng mộ anh không?”

 

“Hiện tại anh đã biết tài khoản đó là của một sinh viên bình thường như em... anh còn thích em không?”

 

Hắn gần như sững sờ, một sự khó tin dần dần dâng lên:

 

“Em...”

 

Tôi ảm đạm.

 

Quả nhiên bị tôi nói trúng rồi.

 

Tạ Cảnh Chi lại buột miệng nói:

 

“Em cho rằng em là một sinh viên bình thường?”

 

“Chủ tịch hội tình nguyện, điểm GPA luôn nằm trong top 3 của khoa, hai năm liền đoạt giải vàng cuộc thi học thuật cấp tỉnh, học trò cưng nhất của bố anh, vậy mà em gọi đó là sinh viên bình thường?”

 

“Hơn nữa —— em không biết mình xinh đẹp đến mức nào sao?”

 

“Ngay từ đầu người anh thích là em, không cần biết em khoác lên mình lớp vỏ gì, anh vẫn sẽ thích em.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

 

“Còn về tình yêu thầy trò... chỉ cần đối tượng là em, anh vui sướng còn không kịp.”

 

Mặt tôi hơi đỏ lên.

 

Tôi há miệng, nhưng lại không phát ra được bất kỳ âm thanh gì.

 

Mãi lâu sau mới thốt ra được một câu:

 

“Anh... sao anh lại còn tra điểm GPA của em...”

 

Hắn bật cười:

 

“Anh không tra, là bố anh nói với anh.”

 

“Ông ấy đặc biệt thích em.”

 

Nghe hắn nói như vậy, đột nhiên tôi lại có chút tự tin.

Follow chúng mình tại page Bộ Truyện Tâm Đắc nha


 

Lúc nói chuyện n.g.ự.c cũng ưỡn cao hơn, nhưng vẫn lắp bắp:

 

“Nhưng hình tượng của anh luôn là... ừm... lạnh lùng, cấm dục...”

 

“Chắc chắn anh không muốn người khác biết lúc anh cùng em... làm chuyện đó... trông như thế nào...”

 

Hắn nhướng mày:

 

“Hình tượng?”

 

“Anh chưa từng xây dựng hình tượng, chỉ là anh thật sự không có hứng thú với một số thứ.”

 

“Nhưng đối với em thì khác.”

 

“Nếu em muốn anh thay đổi hình tượng, anh hoàn toàn đồng ý.”

 

Cuối cùng, Tạ Cảnh Chi mím môi bắt tôi kéo hắn ra khỏi danh sách đen.

 

Tôi vừa kéo hắn ra đã nhận được 5000 tệ chuyển khoản.

 

Tôi ngây ra: “Anh làm gì vậy?”

 

Ánh mắt hắn sâu xa:

 

“Như vậy có thể thử xem anh có còn bị em cho vào danh sách đen hay không.”

 

“Mấy ngày đầu chia tay, anh đã thử rất nhiều lần.”

 

Tôi nhất thời có chút ngượng ngùng, muốn chuyển chủ đề:

 

“Vậy bây giờ anh còn thử làm gì...”

 

Không ngờ hắn chuyển chủ đề còn nhanh hơn tôi:

 

“Em nói chuyển cho em 50 tệ để mua dâu tây, em sẽ trả lại cho anh.”

 

Hắn chỉ vào câu tôi tự tay gửi trong đoạn chat:

 

“Bây giờ có thể thực hiện được chưa?”

 

Tôi xấu hổ che mặt: “Nhưng anh chuyển nhiều quá...”

 

Hắn hùng hồn:

 

“Bây giờ anh muốn em trả lại anh gấp 100 lần, hôn 100 cái.”

 

Tôi: “...”

 



 


Bạn đang đọc truyện trên truyenvang.com