Tô Ý hơi ngẩng đầu nhìn Vân Yến bình thản, ánh sáng trong mắt chưa kịp tan thì đã thấy hai người đang hôn mê được dây leo cuốn vào ở cửa.
“Đây là hai người mà nhóc con nhắc đến?”
Trông cả hai đều thê thảm, nhưng hình như vẫn còn thoi thóp.
“Ừ.”
Vân Yến không nói nhiều, chỉ khẽ vẫy tay, một dây leo mảnh hơn ngoan ngoãn vươn tới, cuốn cả cái ổ lẫn chăn và hai đứa trẻ lơ lửng giữa không trung.
“Chúng ta xuống dưới thôi.”
“Được!”
Tô Ý nhanh nhẹn thu ghế bập bênh vào không gian, hào hứng chỉnh lại vạt váy.
Tô Ý đã sốt ruột không chờ nổi cái vụ rút thăm dị năng này nữa rồi.
Hành trình xuống lầu thuận lợi hơn tưởng tượng rất nhiều, có lẽ vì trước đó đã dọn dẹp kha khá, nên hành lang chẳng còn bóng dáng con zombie nào.
Tô Ý ngoan ngoãn đi bên cạnh bạn trai, nghiêng đầu nhìn mấy bóng người bị dây leo cuốn theo phía sau, đôi mắt hạnh đen trắng rõ ràng ánh lên vẻ hào hứng muốn thử.
“A Yến, em cũng có thể được dây leo của anh cuốn lên không?”
Không biết dây leo của A Yến so với con “đằng ngốc” mẹ ở nhà thì cái nào thoải mái hơn nhỉ.
Vân Yến khựng lại một chút, dây leo do dị năng hóa ra không có cảm giác, nhưng chẳng hiểu sao anh lại cảm nhận được một tia tò mò dò xét.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Xoa xoa đầu ngón tay như đang nóng lên, Vân Yến âm thầm thở dài.
Quay lại, anh liếc đôi giày da nhỏ dính chút bụi của cô, thân hình lạnh lùng hơi khom xuống.
“Lên đi.”
Có những việc làm một lần rồi dường như mang theo sự cam chịu tự nhiên, như thể chính chủ nhân cơ thể cũng không nhận ra phản ứng vô thức của mình không phải là từ chối.
Nhìn vẻ mặt Tô Ý vẫn còn luyến tiếc, Vân Yến thoáng chút không vui.
Dây leo của anh có gai nhọn, dù cách lớp quần áo vẫn có thể làm xước da cô. Một sợi dây leo thì có gì hay ho để thử chứ.
Cá không vây xin hân hạnh tài trợ bộ truyện này, ai reup thì không phong cách.