Hàn Diệp khẽ sững người, trong lòng thầm kinh ngạc. Từ ngữ này… lại là lần thứ hai hắn nghe thấy.
“Chẳng lẽ… vi phu đối với nàng, còn chưa đủ tốt sao?”
La Vân Khỉ khẽ đáp:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Tất nhiên là chưa đủ. Ta còn muốn nhiều hơn nữa… nhiều hơn nữa…”
Nói chưa dứt lời, nàng đã khẽ rên một tiếng, vươn tay đẩy Hàn Diệp ra, nhưng lại bị hắn nhẹ nhàng áp xuống dưới thân.
La Vân Khỉ muốn giãy ra, song toàn thân đã vô lực, trước mắt tối sầm, bàn tay ôm cổ hắn cũng dần mềm nhũn buông xuống.
✨ Theo dõi Mèo Kam Mập tại fanpage: Mèo Kam Mập nếu truyện tui hợp gu bạn nhé! Hoặc bạn muốn đề cử một bộ nào đó bạn thấy rất hay nhưng chưa có người edit.
Hàn Diệp lập tức cảm thấy khác thường—tiểu thê tử vậy mà lại khẽ ngáy lên… đã ngủ rồi.
Hắn không khỏi bật cười, nhẹ nhàng buông nàng ra.
Những ngày gần đây nàng đã quá mỏi mệt, hắn sao nỡ làm nàng thêm vất vả?
Hắn khẽ đặt đầu nàng lên cánh tay mình, nhẹ nhàng ôm lấy thân ngọc trong lòng, khe khẽ thở dài, rồi nhắm mắt lại nghỉ ngơi.
----------------
Hôm sau, La Vân Khỉ vừa tỉnh đã cảm thấy cổ họng khô rát như thiêu, đầu óc quay cuồng, đau nhức vô cùng.
Vừa mở mắt ra đã phát hiện bản thân đang như gấu túi quấn chặt lấy Hàn Diệp, một chân còn vô tư gác lên hông hắn—nàng tức khắc đỏ bừng cả mặt, cuống quýt lăn dậy.
La Vân Khỉ uống mấy ngụm trà, cổ họng mới dễ chịu hơn đôi chút.
Ngẩng đầu lên thấy Lưu Thành Vũ đã thức dậy, nàng lập tức đẩy Hàn Diệp ra ngoài:
“Mau ra ngoài trò chuyện với Thành Vũ đi!”
Hàn Diệp liếc nhìn tiểu thê tử với gương mặt ửng đỏ như hoa đào, khóe môi khẽ cong lên. Hắn yêu nhất chính là dáng vẻ thẹn thùng này của nàng—chỉ mong một ngày kia, có thể đường đường chính chính ôm lấy mỹ nhân về làm của riêng!