Tôi quay lại, rồi mở điện thoại, bật file ghi âm của mấy ngày trước.
Giọng tôi vang lên to rõ truyền vào trong tai ba mẹ.
"Ba mẹ, chị vì không có tiền mua vé tàu nên mới không về, chứ không phải ở lại trường làm dự án, giờ vé tàu cao tốc khá khó mua, ba mẹ mua cho chị một vé để chị về đây trước đã, không thì hết sạch vé tàu về nhà thì phiền to."
Tiếp theo là lời châm chọc cười cợt ba mẹ dành cho tôi.
Mẹ nói:
"Mẹ bảo cái con nhỏ này, con làm sao thế, cứ không thích nhìn chị con tài giỏi à, con đang ghen với chị con được giữ lại trường làm dự án chứ gì."
Ba nói:
"Tâm Tâm vừa mới gửi ảnh chụp con bé mua được vé tàu cao tốc cho ba rồi, con đừng có phá bĩnh, có thời gian thì đọc sách nhiều vào, nghĩ lại xem tại sao mình không được thầy hướng dẫn lựa chọn đi."
Sau đó là ba mẹ luân phiên tâng chị lên trời.
Mà tôi dù có muốn lên tiếng thì cũng liên tục bị bọn họ cắt ngang, hơn nữa bọn họ còn ác ý phỏng đoán tôi rắp tâm ác độc.
File ghi âm kết thúc.
Ba mẹ mặt mày tái nhợt, bờ môi rung rung.
Bọn họ không nói gì nữa.
Cũng không cách nào quy kết vấn đề của chị lần này lên tôi.
Tôi xoay người trở về phòng.
Rồi co người dưới lớp chăn.
Nửa đêm, tôi nghe thấy tiếng va ly chuyển động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Ba mẹ nhẹ tay nhẹ chân ra ngoài.
Chờ hôm sau tôi thức dậy, thấy tờ giấy nhắn mẹ để trên bàn ăn cơm.
Mẹ nói:
"Niệm Niệm, ba mẹ có chuyện cần phải xa nhà một chuyến, tự chăm sóc bản thân vài ngày nhé."