Trên lầu ba có một ông lão sống một mình đang ngó qua khe cửa, nhìn trộm ra ngoài hành lang.
Ánh mắt chúng tôi giao nhau trong giây lát.
Người đàn ông đi phía sau dường như nhận ra điều gì, quay lại nhìn.
Trong nháy mắt, hắn ta đã có ý định gi.ết người di.ệt khẩu.
Nhưng giây tiếp theo, hắn đứng trước mặt ông lão, giơ tay ra vẫy vẫy.
Tròng mắt ông lão trắng dã.
Hóa ra là một người mù.
Đôi mắt ông ấy bị đục thủy tinh thể, căn bản chẳng nhìn thấy gì.
Chút ít hy vọng của tôi cũng bị dập tắt.
"Cứ đi đi, đừng rước thêm chuyện." Người đàn ông cao lớn ra hiệu.
Bọn họ nhanh chóng xuống lầu.
Tôi bị ném vào ghế sau chiếc xe minibus.
Cả khuôn mặt đập vào đống quần áo bốc mùi khó ngửi.
Mùi m.áu tanh tưởi gần như khiến tôi ng.ạt th.ở.
Hai tên đó tưởng tôi bị trúng độc, mất khả năng hành động nên không trói người lại.
Tôi cẩn thận di chuyển ngón tay, lấy một con d.ao gấp ra khỏi túi.
Trước đó người giấy cũng đã nhắc nhở.
"Địa điểm giao dịch đầu tiên cách nhà cô nửa giờ lái xe. Nhớ tính toán thời gian, 12 phút sau xe sẽ đi qua một Cục Cảnh Sát.
"Chỗ đó là nơi cảnh sát được điều động nhanh nhất."
"Đừng mong đợi vào ai sẽ đến cứu cô. Người duy nhất có thể cứu mình, chính là tự bản thân cô."
Đúng vậy, không thể tin tưởng ai cả.
Lần đầu tiên bị cha dượng đá.nh đậ.p dã man, mẹ tôi còn quyết định ra ngoài mua đồ ăn, coi như không nhìn thấy.
Tôi khóc lóc kể với mẹ rằng nội y của mình bị cha dượng trộm mất.
Ông ta còn nhiều lần muốn xông vào khi tôi đang tắm.
Nhưng mẹ còn mắng tôi.
"Đều là người một nhà, có gì đâu mà cứ làm to chuyện? Mày mới là đứa suốt ngày có tâm tư không trong sáng."
Tôi đã cố gắng chứng minh cho mẹ thấy rằng thành tích học tập của mình rất xuất sắc, mình cũng rất ưu tú.
Chờ tôi kiếm được tiền, mẹ sẽ không phải sống dựa vào cha dượng nữa.
Nhưng bà ấy lại nói:
"Con còn trẻ, sau khi sinh con rồi sẽ hồi phục rất nhanh, mẹ là người có kinh nghiệm mẹ biết."
"Năm vạn kia mẹ sẽ cho con năm nghìn tệ, nhưng sợ con lại tiêu xài hoang phí nên trước cứ để mẹ giữ hộ, sau này con cứ yên tâm mà dưỡng thai, đừng lo nghĩ gì cả."
Tất cả hận thù đè nén đang âm ỉ, từ đây ấp ủ lên men.
Chờ ngày bùng nổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Nếu muốn gi.ết người, nhằm vào động mạch chủ bên trái là nhanh nhất.
Tôi lặng lẽ quan sát, người lái xe là tên to cao, bên ghế phụ là tên đàn em thấp béo.
Nếu tấn công tên đàn anh trước, xe sẽ bị mất lái, tôi có nguy cơ bị người ngồi ghế phụ khống chế cao hơn.
Một bộ não có thể giải quyết những vấn đề nan giải chẳng lẽ còn không nghĩ được cách hay sao?
Từ lúc xuất phát, tôi vẫn luôn nhẩm tính thời gian.
Ba phút, năm phút.
Cứ một giây lại một giây.
Càng trôi, nhịp tim càng thêm ổn định, lúc tôi đếm đến giây thứ 720.
Lưỡi d.ao sắc bén vung ra.
Tôi nhào đến trước ghế phụ.
Cơ thể bùng nổ sức mạnh đáng kinh ngạc, tôi đ.âm da.o vào đùi tên lùn với tốc độ nhanh đến khó mà tưởng tượng.
Tên lùn hét thảm thiết, tài xế vội vàng muốn đạp phanh.
Giống như phán đoán của tôi, hắn ta đã thắt dây an toàn nên nhất thời sẽ bị hạn chế cử động.
Tôi nhân cơ hội rút ra lưỡi d.ao cạo giấu trong túi.
Hắn hoảng sợ dẫm loạn, không đạp đúng chân phanh.
Chiếc xe không hề giảm tốc độ, mất lái cứ thế tông vào cột đèn đường.
Rầm______
Tiếng động lớn vang lên trong màn đêm tĩnh mịch.
Sau cú va chạm, đầu tôi quay cuồng chóng mặt, điều cuối cùng mà tôi nhìn thấy là một vài cảnh sát đang vội vã chạy về hướng này.
Tôi đã thay đổi được số phận của mình rồi, phải không?
---
Tôi được cứu rồi.
Vụ ta.i n.ạn xe chỉ cách đồn cảnh sát mấy trăm mét.
Cảnh sát nghi ngờ hai tên lưu manh này có liên quan đến vụ án vứt x.ác của cô gái trẻ lúc trước, người ch.ết cũng trạc tuổi tôi, hoàn cảnh gia đình tương tự, đều là những cô gái không được gia đình quan tâm coi trọng.
Cha dượng khăng khăng khẳng định:
“Không liên quan đến chúng tôi, gia đình đi thăm họ hàng. Con gái lại ngủ quên trong phòng, chúng tôi cũng quên mất, không ngờ còn có trộm đột nhập vào nhà!”
Cảnh sát không tin.
“Quên mất con gái? Nhưng lại không quên khoá tận mấy ổ khoá ở ngoài phòng ngủ? Hai tên côn đồ lấy chìa khoá từ đâu ra?”
Mà tên lưu manh kia cũng ngậm miệng thật chặt, kiên quyết khai nhận là vào nhà ăn trộm.
Cha dượng chỉ vào tôi, hét lên:
“Ai biết được con bé ở bên ngoài qua lại với loại đàn ông vớ vẩn gì, chìa khoá nhất định là nó đưa.”
Tôi im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bầu trời trong xanh, từ tầng ba có thể lờ mờ nhìn thấy lối vào của phòng quản lý.
Không biết đã nhìn bao lâu, mãi sau tôi mới cất lời: