Bình minh chậm chạp ló dạng sau một đêm dài đầy biến động. Ánh nắng yếu ớt đầu tiên của ngày mới chiếu rọi vào căn phòng, không khí vẫn còn vương vấn mùi rượu và hơi thở của đêm qua.
Tiêu Phong tỉnh dậy trước, đầu đau như búa bổ vì cơn say. Hắn nhìn người đang nằm yên trong vòng tay mình, khuôn mặt thanh tú nhắm nghiền, hàng mi dài vẫn còn vương giọt lệ. Lòng hắn đau nhói. Hắn khẽ vuốt lọn tóc mai lòa xòa trên trán Mộ Dung Khanh, muốn khắc ghi thật sâu hình ảnh này vào tâm trí.
Mộ Dung Khanh cũng từ từ tỉnh giấc. Chàng mở mắt, nhìn thấy Tiêu Phong thì trong mắt thoáng qua sự bối rối, đau đớn rồi nhanh chóng bị che lấp bởi sự bình tĩnh lạnh lùng của một vị Đế vương. Chàng nhẹ nhàng đẩy tay hắn ra, ngồi dậy chỉnh lại y phục đã xộc xệch.
"Trời sáng rồi." Giọng chàng khô khốc. "Ngài nên về đi, trước khi có người phát hiện."
Tiêu Phong nhìn chàng, cổ họng nghẹn đắng. Hắn biết, khoảnh khắc tỉnh dậy này chính là lúc phải đối mặt với hiện thực tàn nhẫn. Đêm qua chỉ là một giấc mộng cuối cùng, đẹp đẽ nhưng ngắn ngủi.
Hai người im lặng mặc lại y phục chỉnh tề. Không ai nói với ai lời nào, nhưng sự nặng nề và đau thương bao trùm cả không gian.
Khi cả hai chuẩn bị rời khỏi căn phòng, Mộ Dung Khanh đột nhiên dừng lại bên gốc đào nhỏ trong sân sau phủ - gốc đào này không lớn như cây đào nơi họ trao lời thề, nhưng cũng đang nở những bông hoa cuối mùa. Chàng đưa tay ngắt một bông hoa còn đọng sương đêm, xoay nhẹ trong tay.
Tiêu Phong đứng sau lưng chàng, chờ đợi. Hắn có dự cảm chẳng lành.
Mộ Dung Khanh quay người lại, đối mặt với hắn. Đôi mắt trong veo ngày nào giờ đây tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, nhưng sâu trong đó lại ẩn chứa nỗi đau thương vô tận. Chàng nhìn thẳng vào mắt hắn, đôi môi mấp máy như muốn hát lại khúc ca ngày nào dưới rừng đào hoa. Nhưng lời thoát ra lại như một nhát d.a.o chí mạng đ.â.m thẳng vào tim Tiêu Phong:
"Ta nguyện cùng quân... chia lìa vĩnh viễn."
Mỗi một chữ thốt ra đều như dùng hết sức lực của chàng, lạnh lùng và tàn nhẫn, cắt đứt mọi hy vọng cuối cùng của Tiêu Phong.
Tiêu Phong đứng c.h.ế.t lặng, cảm giác như đất trời quay cuồng. Hắn nhìn người trước mặt, người hắn yêu hơn cả sinh mệnh, người vừa đêm qua còn quấn quýt bên hắn, giờ đây lại nói ra những lời tuyệt tình đến vậy. Hắn muốn gào lên, muốn chất vấn, muốn hỏi tại sao. Nhưng nhìn vào đôi mắt kiên quyết nhưng cũng đầy đau khổ của Mộ Dung Khanh, hắn lại không thể thốt nên lời. Hắn hiểu, đây là sự lựa chọn duy nhất của chàng, vì giang sơn, vì trách nhiệm, và có lẽ, cũng là vì muốn tốt cho hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Nước mắt hắn không thể kiềm chế được nữa, lăn dài trên gò má rắn rỏi. Hắn không nói gì, chỉ lẳng lặng cúi đầu thật sâu, một cái cúi đầu của kẻ bề tôi trước bậc quân vương, rồi xoay người, bước đi vững vàng nhưng trái tim đã tan nát thành trăm mảnh.
Bóng lưng cô độc của hắn khuất dần sau cánh cửa phủ, bỏ lại Mộ Dung Khanh đứng một mình dưới gốc đào hoa, bông hoa trên tay đã bị bóp nát lúc nào không hay. Nước mắt chàng cũng lặng lẽ rơi xuống, hòa vào sương sớm.
Ngày đại hôn của Hoàng đế diễn ra vô cùng long trọng. Cả kinh thành ngập trong sắc đỏ của hỷ phục, của đèn lồng, của câu đối chúc mừng. Tiếng nhạc, tiếng pháo nổ vang trời. Kiệu hoa rước Hoàng hậu Lý Nhã Dung từ Thái sư phủ vào Tử Cấm Thành đi qua các con phố chính trong sự tung hô của dân chúng.
Tiêu Phong đứng lẫn trong đám đông các quan viên đến chúc mừng tại điện Thái Hòa. Màu đỏ rực rỡ của ngày vui đ.â.m vào mắt hắn, bỏng rát và đau đớn. Hắn nhìn Mộ Dung Khanh trong bộ lễ phục đại hôn màu đỏ thẫm, sánh vai cùng Hoàng hậu xinh đẹp, thực hiện các nghi lễ trước sự chứng kiến của bá quan và hoàng tộc. Họ thật xứng đôi, một cặp đế hậu hoàn hảo trong mắt người đời. Nhưng trong mắt hắn, đó là cảnh tượng đau lòng nhất thế gian. Hắn cảm thấy mình như người thừa, lạc lõng giữa niềm vui chung của thiên hạ.
Năm cánh anh đào tung bay trong gió
Đúng lúc này, tin cấp báo từ biên cương phía Bắc được truyền đến: Ngoại tộc Hung Nô bất ngờ xâm phạm biên giới, đốt phá làng mạc, g.i.ế.c hại dân lành. Tình hình vô cùng nguy cấp.
Giữa không khí vui mừng của đại hôn, tin chiến sự như một gáo nước lạnh dội vào triều đình. Các đại thần bắt đầu bàn tán xôn xao. Ngay lập tức, Tiêu Phong bước ra khỏi hàng, quỳ xuống giữa đại điện, giọng nói trầm ổn mà vang vọng:
"Bệ hạ! Biên cương nguy cấp, thần xin được lĩnh ấn tiên phong, xuất binh dẹp giặc, bảo vệ bờ cõi Đại Thương!"
Cả đại điện im phăng phắc. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Tiêu Phong, rồi lại nhìn lên Hoàng đế đang ngồi trên ngai cao. Ai cũng biết Hổ Uy Tướng quân Tiêu Phong là một mãnh tướng, nhưng việc xin ra trận ngay trong ngày đại hôn của Hoàng đế lại có hơi kỳ lạ.
Mộ Dung Khanh nhìn xuống người đang quỳ bên dưới, trái tim khẽ nhói lên. Chàng biết hắn đang nghĩ gì. Rời xa kinh thành, lao vào nơi chiến trận khốc liệt, có lẽ là cách duy nhất để hắn thoát khỏi nỗi đau này, để tìm lại ý nghĩa tồn tại của mình. Chàng nhìn thấy sự quyết tâm, sự quả cảm, và cả nỗi tuyệt vọng ẩn sâu trong đôi mắt hắn.
Sau một hồi im lặng, Mộ Dung Khanh cất giọng, âm thanh uy nghiêm của bậc Đế vương vang lên: "Tiêu ái khanh có lòng vì nước, trẫm rất cảm kích. Chuẩn tấu! Trẫm phong Tiêu Phong làm Bình Bắc Đại Tướng quân, thống lĩnh mười vạn đại quân, lập tức xuất chinh, đánh đuổi quân Hung Nô, bảo vệ biên cương!"
"Thần lĩnh chỉ! Thần xin thề sống c.h.ế.t bảo vệ giang sơn Đại Thương, không phụ sự ủy thác của Bệ hạ!" Tiêu Phong dập đầu thật mạnh xuống nền gạch lạnh lẽo, rồi đứng dậy, ánh mắt không nhìn Mộ Dung Khanh lấy một lần, xoay người bước thẳng ra khỏi đại điện.
Ngày hôm sau, dưới ánh mắt tiễn đưa của bá quan và dân chúng kinh thành, đoàn quân hùng hậu do Tiêu Phong chỉ huy lên đường ra biên ải. Hắn ngồi trên lưng ngựa, thân mặc thiết giáp, gương mặt lạnh lùng, ánh mắt kiên định nhìn về phương Bắc xa xăm. Bỏ lại sau lưng kinh thành hoa lệ, bỏ lại những đau thương và tuyệt vọng, bỏ lại cả người hắn yêu hơn sinh mệnh. Từ nay, chiến trường sẽ là nhà, gươm đao sẽ là bạn. Hắn không thể có được trái tim của Mộ Dung Khanh, vậy thì hắn sẽ dùng mạng sống này để bảo vệ giang sơn của chàng. Đó là cách cuối cùng hắn có thể làm cho người ấy.