Trong mùi đàn hương thoang thoảng, cô thư ký mặc đồ công sở ôm một chồng tài liệu trên tay, nhẹ nhàng gõ cửa phòng làm việc của giám đốc.
Từ trong phòng truyền ra một tiếng mời vào điềm đạm, cô chỉnh lại biểu cảm của mình, mỉm cười đẩy cửa bước vào.
Văn phòng nằm trên tầng cao có tầm nhìn tuyệt đẹp. Những tòa nhà cao tầng san sát ở xa cùng ánh sáng ùa vào trong tầm mắt, tựa như lạc vào thiên đường rực rỡ.
Cô thư ký vô thức chớp mắt mấy cái, hoàn hồn rồi mới nhìn về phía cấp trên đang ngồi trước bàn làm việc rộng lớn.
Quả nhiên, vị giám đốc trẻ tuổi kia lại đang lẳng lặng ngắm bức tranh sơn dầu trên tường.
Từ hôm qua khi bức tranh này được treo lên, anh ấy vẫn luôn ngẩn người nhìn nó như vậy.
"Sếp Bùi, đây là tài liệu bên giám đốc Trang gửi sang, là kế hoạch mới nhất cho robot thông minh thương mại loại A11."
Cô thư ký cung kính đặt chồng tài liệu trong tay lên bàn: "Giám đốc Trang nói khi nào anh xem xong có thể cần mở họp trực tuyến."
Bùi Ngôn dời mắt sang chồng tài liệu: "Tôi biết rồi."
Cô thư ký xác nhận lịch trình hai ngày tới với anh để sắp xếp thời gian họp.
Trong lúc báo cáo công việc, ánh mắt cô thỉnh thoảng lại liếc về bức tranh trên tường.
Trước khi đi, cô còn không nhịn được mà mở miệng khen: "Sếp Bùi, tôi nhớ đây là tác phẩm nổi tiếng nhất của Ellert, tên là <Thiếu nữ thôn quê> phải không?"
Với thân phận của giám đốc Bùi thì đây chắc chắn là bản thật có giá trị hàng chục triệu.
Bùi Ngôn nhìn theo tầm mắt cô, khẽ đáp: "Ừ."
Đó là một bức tranh phong cảnh làng quê thanh bình duyên dáng, nhưng trong tranh chỉ có cảnh làng quê sâu cạn đan xen chứ không hề có bóng dáng cô thiếu nữ nào cả.
Nụ cười của cô lộ vẻ ao ước: "Đẹp quá."
Ngay khi đóng cửa, cô thư ký thoáng thấy vẻ mặt sâu lắng của giám đốc, lòng không khỏi nhớ tới một chuyện khác.
Tuy trong bức tranh tên thiếu nữ thôn quê không có bóng dáng cô gái nào, nhưng bên cạnh vị giám đốc đến giờ vẫn độc thân có lẽ sắp xuất hiện một người phụ nữ.
Có lẽ anh ấy sắp kết hôn rồi.
Trong công ty đang lan truyền tin đồn rằng mẹ của giám đốc đang tìm một người vợ phù hợp cho anh.
Hay nói đúng hơn là một đối tác kinh doanh phù hợp.
Bùi Ngôn mất hai tiếng để xem qua kế hoạch một cách lơ đãng, sau đó chờ đến tối, đúng giờ vào phòng họp trực tuyến đã hẹn trước.
Trong phòng họp có đối tác nước ngoài từ trụ sở công ty công nghệ Z Art, có người phụ trách khu vực trong nước Trang Văn Bạch, có giám đốc từ bộ phận đánh giá đầu tư, v.v.
Còn có người phụ trách liên quan tới từ tập đoàn Bùi thị - đối tác duy nhất của Z Art trong nước, ví dụ như Bùi Ngôn.
Mục đích của cuộc họp là đánh giá triển vọng của dự án này.
Robot thông minh thương mại loại A11 vẫn đang trong giai đoạn phát triển, nó còn có một cái tên dễ hiểu hơn trong miệng mọi người đó là trợ lý công việc thế hệ hai.
So với thế hệ một chủ yếu đóng vai trò hỗ trợ người dùng thì thế hệ hai có thể tự hoàn thành một số nhiệm vụ được giao, có thể hướng dẫn ngược lại người dùng làm việc dựa vào chương trình cài sẵn.
Nói một cách hoa mỹ thì là giúp nâng cao chất lượng và hiệu quả công việc.
Bùi Ngôn thường không có ý kiến gì, anh chỉ yên lặng lắng nghe, còn thư ký bên cạnh làm tốc ký cuộc họp.
Chờ đến khi cuộc họp kết thúc, từng khung video lần lượt tối xuống, thư ký cũng hoàn thành công việc rồi tan làm, trong phòng họp ảo chỉ còn lại hai người.
Ở chỗ Trang Văn Bạch đang là buổi sáng, sau lưng hắn là ánh nắng rực rỡ.
Còn ngoài cửa sổ văn phòng của Bùi Ngôn đã là màn đêm lộng lẫy.
Công việc tạm xong, Trang Văn Bạch quan sát nét mặt anh, thong thả lên tiếng: "Lại không muốn về nhà à?"
Bùi Ngôn đang ngẩn người nhìn bầu trời xanh thẳm phản chiếu qua cửa kính sau lưng hắn, một lúc lâu sau mới đáp: "... Không phải."
Anh bỗng nhớ tới một bức ảnh mình từng thấy rất lâu về trước, tòa nhà kiến trúc phương Tây phủ đầy tuyết trắng, sinh viên trẻ tuổi ôm sách đi qua, bầu trời trong ảnh khi ấy cũng xanh như thế này.
Lúc đó Trang Văn Bạch không có mặt trong ảnh, hắn đang du học nước ngoài, tiện tay chụp lại khung cảnh trong khuôn viên trường thôi.
Giờ đã qua năm sáu năm, so với hồi cấp 3 thì Trang Văn Bạch không thay đổi gì nhiều, chỉ có đường nét khuôn mặt góc cạnh trưởng thành hơn thôi, còn đâu vẫn mang dáng vẻ ôn hòa nhã nhặn của vị hội trưởng hội học sinh năm đó.
Trang Văn Bạch nhận ra Bùi Ngôn nghĩ một đằng nói một nẻo nhưng hắn không hỏi thêm nữa: "Việc ở đây sắp xong rồi, cuối tuần tôi sẽ về nước."
Hắn có vẻ rất bận, tiếng thông báo tin nhắn từ máy tính vang lên liên tục, ngoài cửa cũng có tiếng gõ, giấy tờ trên bàn làm việc thì bị gió thổi lật tung.
"Ừm." Bùi Ngôn không muốn làm phiền hắn: "Cuối tuần gặp."
Trang Văn Bạch nhìn khuôn mặt anh chăm chú, ánh mắt hắn hơi lấp lóe, cười nói: "Cuối tuần gặp."
Màn hình chợt tắt.
Gió đêm thấm lạnh, bóng đêm mông lung, Bùi Ngôn một mình lái xe trên cầu vượt, anh cố ý bỏ qua hai lần rẽ xuống cầu, đến khi chỉ còn cơ hội rẽ cuối cùng mới đánh lái, thuận hướng về nhà.
Căn nhà xa hoa vẫn như cũ, chỉ là so với trước thì yên ắng hơn rất nhiều.
Sau khi anh tiếp nhận chuyện công ty trên danh nghĩa, Bùi Minh Hồng đã rời khỏi căn nhà này, không biết sống ở đâu.
Bùi Minh Hồng ghét tất cả mọi người trong nhà.
Ghét người cha luôn trái ý, ghét đứa em trai lúc nào cũng nhăm nhe tranh giành với mình, ghét người vợ phiền phức, và ghét cả đứa con trai ruột mới về nhà chưa lâu đã cướp đi toàn bộ tâm huyết của ông ta.
Ông ta thề sẽ bắt đầu mọi thứ lại từ đầu.
Ngày Bùi Ngôn vẫn còn là sinh viên năm nhất mặc âu phục lên báo, anh cố gắng che giấu sự bối rối ngập tràn trong lòng, mẹ anh Diệp Lam Đình không còn ý cười dịu dàng như mọi khi nữa, còn ông nội Bùi Hoài Sơn thì thở dài thật lâu.
Người chú Bùi Tư Hữu không hay về nhà không để ý đến người anh trai đóng sập cửa bỏ đi, chú chỉ nhìn Bùi Ngôn rồi vỗ vai anh.
"Sẽ có quản lý chuyên nghiệp giúp cháu xử lý việc công ty." Chú nói: "Đừng lo lắng quá, cháu vẫn có thể đi làm những việc mình thích."
Bùi Ngôn tỏ lòng cảm ơn trước sự an ủi của chú: "Cháu sẽ cố gắng."
Khi ấy anh còn thầm bổ sung trong lòng: Cháu thích tài chính mà.
Chú thực sự muốn tranh giành tài sản như cha cháu nói sao?
Anh không biết.
Nhưng anh nghĩ, chẳng ai lại từ chối cơ hội có được khối tài sản kếch xù như vậy.
Có điều anh nghĩ sai rồi.
Một thời gian sau, Bùi Tư Hữu lại xuất ngoại, Bùi Hoài Sơn về trên núi của mình, Bùi Minh Hồng biệt tích, chỉ có Diệp Lam Đình là ở bên anh không rời.
Mẹ chỉ còn lại mình anh.
Cho nên anh không thể rời xa mẹ được.
Bùi Ngôn trưởng thành hít một hơi thật sâu, bước vào nhà. Diệp Lam Đình vẫn như thường ngày, kiên nhẫn đợi anh về.
Bà vẫn đẹp đẽ quý phái như trước, giọng nói dịu dàng: "Về rồi à, hôm nay còn muộn hơn hôm qua."
Anh đã quen việc giấu đi khoảng thời gian sau giờ tan làm, đáp ngắn gọn: "Tối nay con có buổi họp trực tuyến."
Diệp Lam Đình mỉm cười: "Họp tới khuya vậy, vất vả lắm phải không, mẹ bảo nhà bếp hầm canh rồi."
Bùi Ngôn cởi áo khoác, tháo tung cúc áo sơ mi trên cùng đã cài chặt cả ngày: "Mẹ à, con không đói."
Diệp Lam Đình nhìn động tác của anh, ngón tay bà hơi giật giật nhưng nhanh chóng kiềm chế lại được.
Bà bước tới gần con trai hơn một bước, giọng điệu ôn hòa: "Chỉ canh thôi mà, bổ lắm, con phải giữ gìn sức khỏe chứ."
Sau khoảng lặng ngắn ngủi, Bùi Ngôn gật đầu: "Vâng."
Anh ngồi bên bàn đá cẩm thạch lạnh ngắt uống canh.
Còn Diệp Lam Đình ngồi bên cạnh cho anh xem ảnh.
Bà cười: "Con còn nhớ chú Lưu ở Phú Lật không? Con gái chú ấy học cùng trường đại học với con đó, cô bé bảo ấn tượng về con lắm..."
Ảnh trên điện thoại là một cô gái xinh xắn dịu dàng.
Cô Lưu, cô Trương, cô Vương.
Lúc ăn không được nói chuyện, đây là thói quen Diệp Lam Đình đã rèn cho anh kể từ khi anh đến nhà họ Bùi.
Cho nên anh im lặng nghe hết từng lời Diệp Lam Đình nói, xem hết từng bức ảnh, không ngắt lời.
Uống hết canh, Bùi Ngôn đang định mở miệng thì nghe thấy giọng nói đầy kỳ vọng của mẹ: "Hai đứa chắc chắn sẽ hợp nhau, con cứ một mình thế này cô đơn lắm, đừng chỉ mải mê công việc suốt thế, mẹ cũng muốn có thêm người bầu bạn với con."
Kỳ vọng ấy như bong bóng lấp lánh, nếu không được đồng ý sẽ vỡ tan thành những giọt nước thê lương.
Cho nên anh chỉ có thể đồng ý: "Vâng, con sẽ đi gặp cô ấy."
Diệp Lam Đình cười càng dịu dàng hơn.
Bà bưng chén canh đã cạn sạch, tao nhã đứng dậy rời đi trước, không quên dặn dò đứa con trai trông có vẻ mỏi mệt của mình: "Con nghỉ sớm, mai hẹn ăn tối với cô Lưu."
Bùi Ngôn trở về căn phòng của riêng mình, tắm rửa, thay quần áo rồi lên giường.
Phòng anh gần như không khác gì thời sinh viên, chỉ có sách trên kệ thay đổi thôi.
Cả dinh thự chìm vào sự im ắng cùng cực.
Ánh trăng neo trên bệ cửa sổ, Bùi Ngôn lại mất ngủ như mọi khi.
Đã lâu lắm rồi anh không thấy những chú chim rực rỡ ngoài cửa sổ này.
Anh không muốn đi gặp cô Lưu.
Anh muốn chuyển ra ngoài ở một mình.
Nhưng anh chỉ có thể nghĩ vậy trong đầu.
Mãi cho đến khi ngủ thiếp đi mới thôi.
Thế nhưng đêm nay Bùi Ngôn vẫn mãi không ngủ được.
Anh nhìn sắc trời đen thẳm từ từ loãng thành màu xanh xám.
Ánh sáng lờ mờ buổi bình minh nhuộm mọi thứ trong phòng thành lớp màu huyền ảo.
Tủ sách màu đen, tài liệu màu trắng, chăn ga màu xám và cả cái hộp gỗ ở góc phòng, tất cả đều được phủ lên một lớp ảo giác ấm áp.
Khoảnh khắc này, đột nhiên anh rất muốn tìm một cuốn truyện cổ tích có bìa sặc sỡ để đọc.
Nhưng kệ sách của anh từ lâu đã không còn loại sách ấy.
Chờ bầu trời từ xanh xám chuyển thành trắng sáng, Bùi Ngôn mới xuống giường, đi ngang qua hộp gỗ phủ đầy bụi bước vào phòng vệ sinh, rồi lặp lại những việc đã làm mấy tiếng trước đó, đánh răng, rửa mặt, thay quần áo.
Anh nhìn "một" mình đã trưởng thành hoàn toàn trong gương mà ngơ ngác.
Bùi Ngôn dần không nhớ nổi mình thuở nhỏ trông như thế nào nữa.
Anh chỉ nhớ mình rất thích đọc truyện cổ tích, những câu chuyện tràn ngập những tưởng tượng kỳ diệu.
Trường tiểu học có đặt báo hàng tháng, năm lớp một, mỗi tháng trong lớp sẽ phát xuống hơn mười cuốn "Trí tuệ và Khám phá", hơn hai mươi cuốn "Truyện cổ tích mới", trong đó có một cuốn truyện cổ tích mới là của anh.
Mẹ anh khi ấy, La Tú Vân đã chiều theo sở thích của anh mà đặt "Truyện cổ tích mới" định kỳ cho anh từ năm này sang năm khác, dần dần lấp đầy nửa kệ sách.
Mỗi cuối tuần, sau khi làm xong bài tập, Bùi Ngôn thường ngồi trước bàn học của mình, lật từng trang truyện đọc say sưa, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn mây trôi chim lượn ngoài cửa sổ, tưởng tượng hình ảnh trong truyện để tâm hôn theo trí tưởng tượng bay xa.
Khi bạn chơi sống gần đó chạy tới dưới tầng gọi tên anh, anh nhanh chóng gập báo lại, hào hứng xin mẹ xuống sân chơi và sẽ về trước bữa tối.
Anh có những cuốn truyện cổ tích, có giày trượt băng, có lọ thủy tinh đựng châu chấu, có cả một tuổi thơ vui vẻ.
Đến năm trước khi lên cấp 2, số lượng "Truyện cổ tích mới" phát xuống lớp mỗi tháng chỉ còn ba bốn cuốn, Trí tuệ và Khám phá được đặt mua nhiều nhất, gần như cả lớp đều đặt mua.
Không biết từ lúc nào số lần bạn bè rủ anh xuống sân chơi đã ít hẳn đi, bọn họ bảo cuối tuần phải đến hiệu sách, có một số còn phải đi học thêm.
Vì anh sắp lên cấp 2 rồi nên họ hàng và đồng nghiệp rất nhiệt tình chỉ cho La Tú Vân cách giáo dục con trai, vì bọn họ là người từng trải mà.
Bọn họ mồm năm miệng mười nói La Tú Vân đã lãng phí thời gian quý báu ở tiểu học, lẽ ra bà nên cho con trai học thêm lớp Toán Olympic và ngoại ngữ vào cuối tuần, chứ không nên chiều theo sở thích của con, điều đó sẽ khiến nó thua ngay từ vạch xuất phát trong cuộc đua khốc liệt sau này.
Khi tờ đăng ký đặt báo học kỳ mới được phát xuống, La Tú Vân hơi do dự hỏi ý kiến anh: "Lần này có muốn đổi sang loại khác không? Lớp con đặt gì nhiều nhất?"
"Thế nào cũng được ạ." Bùi Ngôn cũng do dự: "Lớp con đặt Trí tuệ và khám phá nhiều nhất."
"Vậy mình cũng đặt một cuốn này nhé?"
"Vâng." Bùi Ngôn nghĩ một lúc, nói thêm: "Đặt cả truyện cổ tích mới nữa ạ."
Năm đó, Bùi Ngôn bắt đầu nhận được hai loại sách cùng lúc.
Anh không thích Toán Olympic phức tạp khó hiểu và ngoại ngữ khó nhớ, anh thích Ngữ văn và Lịch sử hơn.
La Tú Vân không ép anh đi học thêm vì bà không chắc nó có cần thiết hay không, hơn nữa rõ ràng là con trai bà không hứng thú với việc này.
Nhưng bà vẫn lo con trai sẽ bị tụt lại sau các bạn quá nhiều, rồi như một kiểu tự an ủi bản thân, sau đó bà mua cho Bùi Ngôn mấy cuốn sách bắt mắt nhất trên kệ sách cấp 2 ngoài hiệu sách.
Lúc nào chán quá Bùi Ngôn mới thỉnh thoảng mở ra xem một chút.
Thời gian trôi qua, đôi giày trượt băng phủ bụi trong góc nhà để xe, lọ thủy tinh rỗng tuếch lạc đâu mất giữa kẽ hở của thời gian, cấp 2 không cần chọn sách đặt định kỳ nữa vì giáo viên chỉ đưa đúng một danh sách sách tham khảo và sách bổ trợ ngoài giờ học, ai cũng phải mua.
Không còn phải đắn đo.
Cũng không còn "Truyện cổ tích mới" nữa.
Những cuốn "Truyện cổ tích mới" được chuyển từ kệ sách ngày càng chật ních sang thùng giấy.
Như phần lớn mọi người, chẳng biết từ lúc nào mà Bùi Ngôn đã quên mất truyện cổ tích, bởi vì mỗi ngày có quá nhiều thứ phải học, quá nhiều bài tập phải làm khiến Bùi Ngôn không còn thời gian nghĩ đến những thứ khác.
Bùi Ngôn lặng lẽ chấp nhận một số phận bình thường nhất.
Anh là một học sinh ngoan, nghe lời, học lực giỏi, mục tiêu là thi đỗ đại học trọng điểm, học một ngành đang là xu thế trong thời điểm đó, phấn đấu để thành đạt khiến mẹ tự hào, sau đó lập gia đình, mỗi ngày chăm chỉ làm việc, tối về trò chuyện với vợ về một ngày bình dị, giục con làm bài tập.
Anh có một người mẹ cần cù chất phác, hiền lành, sẵn sàng hy sinh mọi thứ vì con, lắng nghe mọi lời khuyên vì muốn tốt cho con, về già sẽ bận rộn xoay quanh con trai, con dâu, cháu nội.
Cuộc sống là vậy, rất nhiều gia đình cũng như vậy, chẳng có gì lạ cả.
Không nhất định phải cực kỳ sung túc, nhưng ít nhất không đến nỗi tụt lại quá xa so với người khác.
Mọi người luôn sợ bị tụt lại phía sau.
Bùi Ngôn và La Tú Vân đều nghĩ cuộc đời anh sẽ theo khuôn mẫu chuẩn mực ấy, bình lặng trôi qua.
Nhưng rồi số mệnh chợt rẽ ngoặt vào năm anh mười tám tuổi.
Bùi Ngôn vừa mong chờ lại vừa hoang mang đứng trước cánh cửa số mệnh. Quản gia mỉm cười mở cửa cho anh, cúi người chào anh rồi đứng bên cạnh chờ đợi.
Đó là căn nhà mà anh chỉ từng thấy trên TV.
Một căn biệt thự xa hoa, lộng lẫy.
Chỉ trong một đêm, vô số ánh mắt ân cần ùa đến, anh bị ánh sáng chiếu rọi rất lâu đến nỗi hoa mắt, khiến người ta nhìn không rõ đâu là tình thương, đâu là sự gần gũi chân thật.
Trong ánh hào quang bao phủ, Bùi Ngôn đột nhiên nhớ tới lời họ hàng nhiều năm trước.
Hóa ra anh đã có thể đứng ở vạch xuất phát đầu tiên.
Nơi có thể khiến người phía sau tụt lại xa nhất.
Người mẹ ruột dịu dàng cài cúc áo sơ mi cho anh, chậm rãi kể cho anh nghe rằng anh nên có cuộc đời như thế nào.
Con trai của quản gia luôn theo sát bên cạnh anh, trở thành bạn thân nhất của anh, dạy anh quy tắc của thế giới này.
Bùi Ngôn đã có được điều kiện tốt nhất, nên anh bắt đầu nỗ lực cho một cuộc đời khác.
Anh không dám phụ kỳ vọng nặng nề mà thế giới rực rỡ này đặt vào mình.
Giống như lúc trước anh cũng không dám phụ kỳ vọng của mẹ nuôi, họ hàng, thầy cô, bạn học, hay thậm chí là một câu nói thuận miệng của hàng xóm "Chắc chắn tương lai Tiểu Ngôn sau này sẽ xán lạn lắm".
Nhưng ở đây anh dường như không đủ thông minh, không đạt được sự xuất sắc mà Diệp Lam Đình mong muốn.
Tất cả mọi người đều lấy anh ra so sánh với Bùi Thanh Nguyên.
Ban đầu Bùi Ngôn nghĩ Bùi Thanh Nguyên vô tội, thậm chí còn biết ơn vì hắn đã chủ động đặt nghi vấn với cha mẹ, cho nên việc hoán đổi thân phận mới được phát hiện, giúp anh tìm lại cha mẹ ruột và có cuộc sống sung túc.
Nếu đổi lại là anh, anh không biết liệu mình có thể làm vậy hay không.
Nhưng dần dà về sau, Bùi Ngôn bắt đầu căm ghét cái tên luôn quanh quẩn bên tai mình kia, anh muốn vượt qua thành tích mà hắn từng đạt được, để Diệp Lam Đình quên hẳn đứa con nuôi ấy đi.
Anh liều mạng học những khóa học mà mẹ đã sắp xếp dù chẳng thích, thậm chí nghe bạn thân xúi giục, tìm cách mời Bùi Thanh Nguyên trở lại trường cũ để làm trò cười cho người ta.
Rồi sau này nữa, Bùi Ngôn ngày càng thấy mệt mỏi.
Anh dần mất đi sức lực để căm ghét và thù hận.
Anh không muốn so nữa.
Anh phát hiện đằng sau sự căm ghét kia thực ra là sự ghen tị sâu sắc.
Bùi Ngôn ghen tị với tài năng của hắn, ghen tị với năng lực của hắn, ghen tị hơn nữa là dù hắn đã trở lại với thế giới tầm thường một mình nhưng lại chẳng hề thay đổi.
Rõ ràng bây giờ anh mới là người có gia đình bề thế và hoàn hảo, nhưng anh lại ngưỡng mộ cái người đã tự mình chuyển ra ngoài ở, phải tự đi làm thêm để kiếm tiền nuôi sống bản thân kia.
Tại sao Bùi Thanh Nguyên lại không sống theo khuôn khổ?
Hắn không sống theo khuôn khổ của Diệp Lam Đình, không sống theo khuôn khổ của La Tú Vân hay bất kỳ ai khác.
Hắn sống theo khuôn khổ của chính mình.
Còn Bùi Ngôn chỉ biết luống cuống xoay xở giữa vô số khuôn khổ, chịu đựng những trò đùa lẫn xa lánh khắp nơi.
Trong thế giới này, anh là kẻ xâm nhập không đủ thông minh, mạnh mẽ, không thể thành thợ săn lão luyện mà chỉ có thể làm đồ chơi nực cười.
Cho đến buổi tiệc rượu xa hoa ấy.
Bùi Ngôn giả vờ biết về bức tranh sơn dầu mà mọi người đang bàn tán, cố hòa nhập để giữ thể diện nên có cho cái thân phận này, nhưng lại rơi vào cái bẫy người khác cố tình giăng ra, lời nói dối ngay lập tức bị vạch trần, anh xấu hổ đến mức không biết trốn đi đâu.
Vào khoảnh khắc đó, có một người đã lặng lẽ đứng ra cứu anh.
Trang Văn Bạch nói cho anh biết những quy tắc tốt hơn, dễ nghe hơn.
Việc không biết về một bức tranh không đáng bị chế giễu, nhưng anh nên đi xem, vì đó là một bức tranh rất đẹp.
Ghen tị với Bùi Thanh Nguyên cũng sao cả, anh hãy biến sự ghen tị ấy thành động lực để phát triển bản thân.
Với gia thế này của anh, tương lai anh nên học tài chính, vừa có thể kế thừa đồng thời đó cũng là một ngành học thú vị.
Bên cạnh anh có vài người "bạn" lòng dạ khó lường sẽ chỉ mang lại ảnh hưởng tiêu cực cho anh, tốt nhất anh nên tránh ra những người như vậy.
Cha anh quá cố chấp trong các quyết sách kinh doanh, khiến công ty lung lay, anh cũng nên sớm tiếp quản sự nghiệp của cha.
Sau khi kế thừa công ty, anh sẽ là bạn và là đối tác đáng tin nhất của Trang Văn Bạch.
Không giống sự áp đặt của Diệp Lam Đình hay sự do dự của La Tú Vân, Trang Văn Bạch chỉ như một người bạn, ôn hòa gợi ý cho anh một cách bình đẳng.
Bùi Ngôn không thấy có điểm nào sai cả, những lời khuyên này quả thực rất đúng đắn, gần như là lựa chọn của chính anh vậy.
Anh đã quen với việc tuân theo những lời khuyên đúng đắn để tiến về phía trước.
Anh luôn cần một vị cứu tinh dẫn dắt mình bước tiếp.
Thế là qua từng bước, từng bước, anh đã đi đến ngày hôm nay.
Xoay xở trong lòng bàn tay hết vị cứu tinh này đến vị cứu tinh khác.
Mà trong số những người đó, Trang Văn Bạch là người đặc biệt nhất.
Đặc biệt đến mức anh không thể diễn tả chính xác bằng lời.
Bùi Ngôn thức trắng một đêm, sáng hôm sau lái xe đến công ty như thường lệ.
Anh đi lên tầng lầu quen thuộc, bước qua hành lang trải thảm đến cửa văn phòng của mình.
"Chào buổi sáng, sếp Bùi." Thư ký lên tiếng chào.
Cô mở cửa cho anh, vẻ mặt thoáng hiện lên vẻ hào hứng: "Giám đốc Trang cũng vừa..."
Cùng lúc cánh cửa mở ra, Bùi Ngôn chợt trông thấy bóng dáng quen thuộc trong văn phòng.
Trong ánh sáng chói chang lóa mắt, Trang Văn Bạch quay người lại nhìn anh: "Chào buổi sáng."
Hắn đứng bên cửa sổ sát đất, ngắm bức tranh phong cảnh tĩnh mịch trên tường.
Thư ký nhẹ nhàng đóng cửa lại, không quấy rầy hai người nữa.
"Đêm qua lại mất ngủ à?" Trang Văn Bạch quan sát nét mặt anh, cười khẽ: "Tôi cũng ngủ không ngon, thời tiết khá tệ nên máy bay cứ rung lắc mãi."
Bùi Ngôn ngẩn ra: "Tôi tưởng... cuối tuần cậu mới về?"
"Đổi vé là chuyện thường xảy ra mà." Trang Văn Bạch dời mắt, lại nhìn về phía bức tranh treo trên cao kia: "Mới treo lên à?"
"Ừm." Bùi Ngôn chậm rãi đi đến bên cạnh hắn.
Bức tranh sơn dầu đắt tiền này là món quà Trang Văn Bạch tặng anh năm anh tốt nghiệp đại học.
Bùi Ngôn vẫn nhớ rõ từng câu từng chữ mà Trang Văn Bạch đã nói khi giải vây cho mình vào cái đêm hồi còn học cấp 3.
Tại sao trong bức tranh mang tên "Thiếu nữ thôn quê" lại không có bóng dáng thiếu nữ?
-- "Đó là sự luyến tiếc cuộc sống điền viên ngày xưa của một số người trong thời kỳ cách mạng công nghiệp. Nông thôn vẫn còn tàn dư đống hoang tàn đủ để mường tượng, nhưng cái bóng mờ của cô thiếu nữ chỉ còn đọng lại trong trái tim người xem."
-- "Cuộc sống yên ả dần dần trôi đi, cô thiếu nữ vô tư lự cũng biến mất, chỉ còn lại những cỗ máy làm việc không biết mỏi mệt, không ngừng nghỉ."
-- "Thế giới trong mắt người họa sĩ lúc ấy lại trùng khớp với thế giới mà chúng ta đang nhìn thấy ngay lúc này, quả thật rất đẹp."
Thời gian trôi qua, giờ đây thế giới lại chồng chéo lên nhau lần nữa.
Giờ phút này, Bùi Ngôn cũng đứng giữa tàn tích cuộc đời mình, ngắm nhìn vẻ đẹp thuần khiết ngây thơ đã mất.
Hai người đứng sóng vai nhau, Trang Văn Bạch đột nhiên lên tiếng phá sỡ sự yên tĩnh.
"Hối hận rồi à?" Giọng hắn nhu hòa: "Muốn quay lại quá khứ, chọn lại lần nữa?"
Ánh sáng chiếu lên người cả hai, phác họa ra bóng dáng khẽ run của Bùi Ngôn trên bức tường trước mặt.
Trang Văn Bạch luôn hiểu rõ anh hơn chính bản thân anh.
Hai năm qua anh thường nghĩ, nếu vào ngày sinh nhật mười tám tuổi ấy, lúc ông nội hỏi anh rằng có muốn sống cùng ông không, nếu anh trả lời có thì liệu cuộc đời anh sau này có khác đi hay không?
Ngay khi ý nghĩ ấy lóe lên, Trang Văn Bạch nhìn anh như thể nhìn thấu linh hồn anh.
Trong giọng nói của hắn mang theo tiếng thở dài: "Cho dù chọn lại cũng chẳng khác nhiều đâu."
Bùi Ngôn biết hắn nói đúng.
Bởi vì anh lại coi ông nội là vị cứu tinh.
Bờ vai anh sụp xuống chán chường, hạ giọng nói: "Tôi không muốn kết hôn kiểu này."
Không muốn dùng hôn nhân làm vật trao đổi.
Nếu ngay cả việc sẽ đồng hành với mình suốt đời như hôn nhân cũng qua loa viết vội như vậy, thì cuộc đời anh dường như sẽ chẳng còn khoảnh khắc tươi đẹp nào nữa.
"Cậu có thể nói câu này với cô."
Trang Văn Bạch tạm dừng, không thấy anh đáp ngay liền nói tiếp: "Nhưng cậu sẽ không làm vậy."
"Cậu không dám chống lại bà ấy."
Bùi Ngôn lại xấu hổ không biết trốn đi đâu lần nữa.
Sau một phút im lặng không ai nói gì, Trang Văn Bạch lại mở miệng: "Cậu có biết tại sao tôi lại tặng cậu bức tranh này không?"
Bùi Ngôn im lặng thay cho câu trả lời.
Trang Văn Bạch hiểu rõ anh như lòng bàn tay, nhưng cho đến nay anh vẫn chỉ có thể ngước nhìn đối phương, chưa từng đoán được ý định đằng sau hành động của hắn.
Anh đơn phương coi món quà này là một biểu tượng của tình bạn.
"Năm chúng ta tốt nghiệp, chủ cũ của bức tranh này đã tự sát." Trang Văn Bạch mỉm cười: "Tôi vẫn nhớ tên cô ấy, Mạn Ninh, là người phụ nữ đã chế nhạo cậu tối đó, cũng là người bạn danh nghĩa của mẹ cậu, chú Dương chồng cô ấy đã đấu giá bức danh họa này tặng cho cô ấy."
"Tiếc là hai năm sau đó, do một loạt quyết sách sai lầm nên chú Dương phá sản, lại đắc tội với người không nên đắc tội, cuộc sống của họ từ thiên đường rơi xuống địa ngục, tất cả tài sản bị thanh lý bán đi từng thứ một."
Giọng nói của hắn chẳng có vẻ nặng nề gì: "Tôi nghĩ cậu đã nghe qua câu chuyện này từ miệng cô rồi, chắc là với giọng điệu bàn tán thị phi."
"Bức tranh này là tài sản cuối cùng họ bán đi, Mạn Ninh có vẻ rất muốn giữ nó lại." Trang Văn Bạch nói: "Ngay khi phòng đấu giá mang tranh đi, cô ấy đã về phòng mình, mặc một bộ đồ lộng lẫy rồi nằm trên giường, nuốt một nắm thuốc ngủ to, kết thúc cuộc đời vào thời khắc vẫn xem như là còn thể diện."
Đúng là Bùi Ngôn đã nghe chuyện này từ Diệp Lam Đình, nhưng trong đó không có bất cứ chi tiết nào cả mà chỉ có sự mỉa mai lạnh nhạt, câu chuyện nhạt nhòa về người phá sản tự sát ấy trong ấn tượng bỗng trở nên rõ rệt.
Cho dù đã phá sản, nhưng rõ ràng vẫn có thể...
Trang Văn Bạch nói thay suy nghĩ của anh: "Chắc là cậu sẽ nghĩ, chỉ là hết tiền thôi mà, sao lại lựa chọn con đường này, sao không sống tiếp?"
Bùi Ngôn nín thở nhìn hắn.
Anh biết tiếp theo mới là lý do bức tranh trở thành món quà.
"Bởi vì cô ấy bị trói buộc vào bánh răng của thế giới này." Giọng Trang Văn Bạch lúc này dịu dàng đến lạ: "Giống như cậu và tôi vậy."
"Bánh răng của cô ấy là tiền bạc và địa vị, bánh răng của cậu là mẹ cậu, nhưng xét cho cùng thì cũng đều vì muốn có sự công nhận và ngưỡng mộ từ ánh mắt người khác."
Hắn thôi nhìn bức tranh, quay người đi đến trước ô cửa sổ nhỏ của tòa nhà chọc trời, trên màn hình LED của tòa cao ốc đối diện đang phát quảng cáo rực rỡ, đám đông qua lại trên đường phố bên dưới nhỏ bé như những con kiến.
Trong quảng cáo là hình ảnh robot thông minh của Z Art giúp trẻ em sửa bài tập, học một biết mười, đây chính là sản phẩm mới nhất vừa ra mắt của Z Art.
Trang Văn Bạch nhìn xuống mọi thứ bên dưới.
Thành phố hiện đại, đường ống, dây điện cùng mạng lưới đan xen tạo thành hệ thống chằng chịt, trong hệ thống đó dày đặc quy tắc, quy tắc giống như những sợi xích xuyên qua cơ thể mỗi người rồi ngưng tụ lại thành bánh răng cụ thể ở vị trí trái tim.
"Phải tìm ra đáp án đúng, phải sống một cuộc đời bình thường, phải chạy theo những thứ mà hầu hết mọi người đều có, phải tuân theo những đạo lý về tình thân được truyền miệng." Hắn giơ ngón tay, nhẹ nhàng gõ lên tấm kính kiên cố trước mặt: "Đây là một vòng tuần hoàn vừa đáng buồn lại vừa đầy mê hoặc."
"Cho nên tôi đã tặng vật chứng kiến đó cho cậu."
Vô số bánh răng thúc đẩy bước chân mọi người, không khí lưu động theo nó dệt thành cái lưới vô hình, chia cắt thế giới thành từng ô vuông khác biệt, phủ đầy đau khổ bi thương.
Bùi Ngôn sững sờ như bị bức tranh rùng rợn này bắt giữ: "Vậy bánh răng của cậu là gì?"
Trang Văn Bạch ngoái đầu nhìn anh, giọng khá hứng thú: "Bánh răng của tôi là thứ thú vị."
"Đây là một thế giới tệ hại, mỗi ngày hôm sau lại càng tệ hại hơn ngày hôm trước."
"Nhưng tôi lại thích thế giới như vậy." Nụ cười trên mặt Trang Văn Bạch càng tươi hơn: "Bởi vì luôn có rất nhiều người giãy giụa bên trong bánh răng."
Hắn đã thưởng thức gần hết cảnh sắc trên thế giới này, thứ duy nhất hắn ghét chính là những người tự lấy mình làm bánh răng, nhờ đó mà bọn họ có thể tự do bên ngoài khuôn khổ được tạo nên từ những sợi xích.
May mà những người như thế chỉ là thiểu số.
Còn đa số đều đang giãy giụa giống như Bùi Ngôn.
Đây mới là vở kịch chân thật nhất.
Trên màn hình lớn của một tòa cao ốc khác bắt đầu phát quảng cáo của công ty đối thủ.
Robot màu xanh vỏ đỗ trượt xuống hồ bóng, những quả bóng đủ sắc màu bắn lên tứ tung, phía sau lại có những đứa trẻ trượt xuống cười rôm rả.
Trang Văn Bạch hờ hững dời mắt, quay người rời khỏi cái ô cửa sổ này.
"Dù cậu muốn phản kháng hay tiếp tục nghe theo sắp xếp của cô."
Hắn đi lướt qua vai Bùi Ngôn, bước thẳng ra khỏi căn phòng làm việc này, trong giọng nói đã chẳng còn chút gợn sóng nào.
"Tôi đều ủng hộ quyết định của cậu."
Bùi Ngôn đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng khuất dần của hắn mà hồi lâu không cử động.
Tối hôm đó, anh không đến buổi hẹn.
Anh gửi tin nhắn cho đối tượng xem mắt mình chưa từng gặp mặt, mong cô ấy tha thứ cho sự thất hẹn của mình.
Nhân viên lần lượt tan làm, Bùi Ngôn ở lại văn phòng yên tĩnh nghỉ ngơi, ngủ một giấc thật lâu.
Anh buồn ngủ quá rồi.
Đêm khuya, anh lái xe về nhà.
Trong nhà vẫn sáng đèn, Diệp Lam Đình ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách, không biết đã ngồi đó bao lâu.
Tầm mắt của họ gặp nhau giữa không trung rồi lảng tránh ngay, không ai nói gì, bầu không khí cực kỳ bí bách.
Đây là lần đầu tiên anh không chủ động chào hỏi mẹ mình.
Bùi Ngôn về phòng, tiếp tục giấc ngủ còn dang dở.
Hôm nay anh không mất ngủ mà còn gặp được giấc mơ đẹp hiếm hoi.
Lúc tỉnh dậy vào ngày hôm sau, Bùi Ngôn mơ hồ nhìn thấy bóng chim trên bệ cửa sổ, chiếc lông đuôi màu xanh rung rinh đẹp như đá quý.
Anh ngồi trên giường xem hết cảnh bình minh rực rỡ.
Một buổi sáng tươi đẹp hiếm có.
Chỉ là sau khi ngủ dậy, Bùi Ngôn mới phát hiện ra trong phòng mình đã thiếu mất một thứ.
Anh nhanh chóng bước xuống tầng, Diệp Lam Đình đang ăn sáng ngoài vườn hoa như thường ngày.
Thấy anh đến, bà liếc mắt cười dịu dàng như thể khoảnh khắc đông cứng đêm qua chưa từng xảy ra.
"Mẹ, cái hộp gỗ kia đâu rồi?"
Cuối cùng anh cũng chủ động lên tiếng, nụ cười trong mắt Diệp Lam Đình đậm hơn, bà trả lời anh: "Mẹ thấy nó phủ đầy bụi, chắc là đồ linh tinh con không cần nên dọn đi rồi."
Thấy cảm xúc trong mắt con trai mình dao động dữ dội, Diệp Lam Đình tỏ vẻ ngạc nhiên: "Sao thế? Trong đó có thứ gì quan trọng à?"
Bàn tay Bùi Ngôn siết chặt, móng tay bấm vào lòng bàn tay, khớp ngón tay cũng trắng bệch.
"Có."
Anh nghe thấy mình trả lời như vậy.
"Nhưng biết làm sao bây giờ." Diệp Lam Đình lộ vẻ ngạc nhiên, nhẹ nhàng nói: "Lúc nữa mẹ bảo cô Lý đi tìm, mẹ cũng không nhớ ném đi đâu rồi."
Nhưng Bùi Ngôn biết, không tìm lại được nữa rồi.
Đây là hình phạt của mẹ dành cho anh vì đã cố thoát khỏi sự kiểm soát.
Diệp Lam Đình lại hỏi, giọng điệu mang theo chút tò mò: "Trong đó là gì mà quan trọng thế?"
Bùi Ngôn lẳng lặng nhìn bà, khó khăn thốt ra câu trả lời: "Mẹ biết mà."
Bà sẽ không cho phép tồn tại bất cứ điều gì chưa biết trong tầm mắt.
Chắc chắn bà đã xem qua cái hộp đó từ lâu rồi chọn hôm nay mang nó ra làm con bài trên bàn cược.
Lời vừa dứt, Bùi Ngôn không nhìn biểu cảm của bà nữa, quay người ra khỏi nhà.
Anh không đến công ty mà lái xe đi lang thang trong thành phố rộng lớn này.
Động cơ gầm rú, khói xả lan tràn, anh đi lòng vòng giữa dòng xe cộ tấp nập, chờ đợi từng ánh đèn giao thông đỏ xanh nhấp nháy đổi màu, sau đó dần đi theo bản năng chỉ lối, rẽ vào một con phố quen thuộc đã mấy năm chưa ghé qua.
Những ngày trở về nhà họ Bùi, anh luôn cố tình tránh khu phố này.
Giống như tránh né cuốn nhật ký xa xôi kia.
Trong hộp gỗ không phải thứ gì quá quý giá, chỉ là kỷ niệm cũ từ căn nhà trước mà anh mang theo, toàn là mấy thứ vụn vặt, thiệp chúc mừng ngày của Mẹ, thẻ bài, lọ thủy tinh...
Còn có một cuốn nhật ký tuổi thơ mà Bùi Thanh Nguyên đã nhờ Thẩm Dịch Minh gửi lại cho anh hồi đại học.
Thực ra lúc chuyển đi, không phải là anh quên nó mà là cố tình để lại, đợi La Tú Vân đóng gói nó cùng mấy quyển truyện cổ tích cũ kỹ làm đồ bỏ đi bán, để nó biến mất hoàn toàn khỏi cuộc đời mình.
Nhưng trớ trêu thay, nó lại nguyên vẹn trở về tay anh.
Ngày nhận được cuốn nhật ký, thế nào anh lại lật nó từ đầu đến cuối một lần, sau đó vội vàng khóa nó vào trong cái hộp gỗ, mặc cho bụi bẩn từ từ phủ lên.
Những ngày sau đó, Bùi Ngôn luôn tự lừa bản thân rằng đã quên đi rất nhiều trang trong đó.
Nhưng khi cuốn nhật ký bị vứt đi, van ký ức chẳng thể tự lừa dối được nữa, quá khứ ùa về như thủy triều mãnh liệt.
Trên con phố sầm uất với các cửa hàng san sát, quán chè và tiệm bánh nằm sát cạnh nhau.
Anh không nhớ chỗ này có quán nước đông khách với đoàn người xếp hàng dài trước cửa, nhưng tiệm bánh bên cạnh thì đã quá quen thuộc.
Trong tủ kính của tiệm bánh bày đầy các mẫu bánh đẹp hấp dẫn, trên biển hiệu viết bốn chữ to đùng bằng nét chữ trẻ con nguệch ngoạc: Tiệm bánh Tinh Nguyệt.
Trong tiệm liên tục có khách ra vào, người đàn ông trung niên mập mạp nhiệt tình chào hỏi, thỉnh thoảng lại giơ tay lau mồ hôi rịn ra trên trán.
Có một cô bé chừng mười tuổi ngồi bên bàn tròn nhỏ làm bài tập, chốc chốc lại ngẩng đầu lên trò chuyện với khách lạ làm người đàn ông trung niên tỏ ra rất bất đắc dĩ, còn những người khác thì cười không ngừng.
Bùi Ngôn đứng bất động bên ngoài tủ kính nhìn cảnh tượng trong tiệm.
Không biết qua bao lâu, tiếng chuông gió trước cửa vang lên lanh lảnh.
Hà Thế Văn từ trong tiệm bước ra, vui vẻ nói: "Là cháu à, bao năm không gặp, giờ đã lớn thế này rồi."
Vừa nãy ông ở trong tiệm nghĩ ngợi một lúc mới xác định người thanh niên này là khách nhỏ ngày xưa của mình.
"Tất nhiên là nhớ rồi." Hà Thế Văn cười ha hả, nói: "Chú cũng xem như nhìn cháu lớn lên mà, chú nhớ lần đầu gặp, cháu còn nhỏ hơn Tinh Tinh bây giờ nữa."
Bùi Ngôn từng sống gần đây, anh học mẫu giáo và tiểu học ở khu này, cấp hai cấp ba cũng không xa đây lắm, đến năm lớp 12 mới chuyển trường, tạm biệt mảnh trời nơi đây.
Lúc mở tiệm bánh này, Hà Thế Văn cũng chỉ hai mấy gần ba mươi, khi đó Bùi Ngôn đang học tiểu học, là cái tuổi mà mỗi tháng đều nhận được một cuốn "Truyện cổ tích mới".
Ngày tiệm mới khai trương, La Tú Vân dẫn anh đến mua bánh, cả hai đều cảm thấy rất ngon.
Về sau họ hàng nói nên ăn ít mấy thứ lung tung này thôi nên La Tú Vân mới không dám mua nhiều nữa, cùng lắm cách hai tuần sẽ mua cho anh một lần.
Nhưng Bùi Ngôn thực sự rất thích bánh trong tiệm này.
Mỗi khi tan học, anh thường nán lại ngoài tiệm cả buổi mới chịu về.
Đôi lúc anh sẽ dùng tiền tiêu vặt để lén mua một cái.
Đôi lúc anh sẽ do dự, năm tệ còn lại mua bánh hay mua thẻ bài nhỉ?
Đi qua đi lại nhiều nên ông chủ tiệm trẻ tuổi nhớ mặt anh luôn, thỉnh thoảng còn mời anh thử món mới.
Mỗi món mới đều ngon ơi là ngon.
Nhưng bánh ăn dễ no, dẫn đến việc Bùi Ngôn thường xuyên về nhà trong tình trạng no căng bụng, nhưng lại không dám nói với mẹ nên chỉ có thể cố gắng tiếp tục ăn tối.
Nhìn dáng vẻ nhăn nhó của anh, mẹ anh bất đắc dĩ thở dài, gạt hơn nửa cơm trong bát anh đổ vào bát mình, sau đó nhéo nhẹ tai anh, nói lần sau không được như vậy nữa.
Kết quả là anh vẫn thường xuyên không thể cưỡng lại sự cám dỗ của bánh.
Mỗi lần ăn bánh vị mới, anh sẽ ghi vào nhật ký.
[Bánh đậu đỏ hôm nay ngon quá.]
Anh kể lại bằng những từ ngữ thẳng thắn nhất.
[Chú Hà nói tháng sau có vị mới.]
Chuông gió treo trước cửa tiệm theo anh suốt tuổi thơ.
Ánh đèn màu cam từ cửa sổ kính tỏa ra, mùi thơm ấm áp khiến người ta mơ màng.
[Mở tiệm bánh hạnh phúc ghê.]
Khi các bạn cùng lớp còn đang dùng bút vẽ nên "vui vẻ" nguệch ngoạc thì anh đã viết ngay ngắn hai chữ "hạnh phúc" vào nhật ký rồi.
Năm Bùi Ngôn bắt đầu nhận được cuốn "Trí tuệ và Khám phá", Hà Thế Văn hẹn hò rồi kết hôn với một vị khách quen của tiệm.
Năm La Tú Vân mua sách bổ trợ cho anh theo danh sách, con gái Hà Thế Văn ra đời.
Cô bé có một cái tên như truyện cổ tích, Tinh Tinh.
Bùi Ngôn từng nhận được gói kẹo mừng ngọt ngào, từng gặp được một chị gái lớn tuổi cười lên rất đáng yêu, cũng từng nhìn thấy em bé Hà Tinh Tinh ngủ say sưa trong lòng chị ấy.
Các cửa hàng hai bên phố thường xuyên thay đổi, thời đại và xu hướng luôn biến chuyển, vậy mà tiệm bánh nhỏ này vẫn luôn ở nguyên chỗ cũ, không chuyển đi, không mở rộng, không kinh doanh thêm thứ khác, chỉ có đồ đạc bày biện trong tiệm ngày càng ấm cúng.
Ngày Tinh Tinh bập bẹ gọi mẹ, Hà Thế Văn phấn khích bảo rằng chờ Tinh Tinh lớn thêm chút nữa sẽ cho bé con đặt tên mới cho tiệm bánh.
Đứng bên cạnh ăn bánh nhân đậu đỏ, Bùi Ngôn không nhịn được mà cười khúc khích, chắc sẽ là một cái tên đáng yêu lắm.
Anh càng ngày càng thích tiệm bánh này, song không chỉ vì bánh.
Trong nhật ký, anh viết giấc mơ ngắn gọn của mình.
[Muốn trở thành người vui vẻ giống như chú Hà.]
[Cuộc đời của chú ấy hạnh phúc quá.]
Hạnh phúc.
Nhiều năm sau, Bùi Ngôn đứng ở vị trí tương tự, hồi tưởng lại cái ngày mình viết xuống hai chữ hạnh phúc.
Không phải bình thường, không phải giàu có, mà là hạnh phúc.
Nhưng trang nhật ký chứa hạnh phúc ấy đã bị ai đó vứt bỏ.
Nhìn vẻ mặt thất hồn lạc phách của anh, nụ cười vui vẻ của Hà Thế Văn dần biến mất.
Người bước đi trên đường luôn vô tình lộ ra sự mong manh dễ vỡ trong một khoảnh khắc nào đó.
Thế là ông vẫy tay với cậu khách trước mặt như thuở nhỏ: "Mau vào trong ngồi đi, trong tiệm có món mới, chắc hợp khẩu vị của cháu đấy."
Chuông gió kêu leng keng.
Hà Tinh Tinh hiếu động lập tức quay đầu nhìn qua, thấy bố dẫn một anh khách lạ vào.
Anh ta không giống người đến mua bánh.
Nhưng bố lại gắp những món bánh ngon nhất trong tiệm bày lên một cái khay to, rồi đặt trước mặt anh khách kia.
Khi Hà Thế Văn đi ngang qua, Tinh Tinh kéo áo bố, thì thầm: "Bố ơi, anh kia là ai vậy? Sao trông buồn thế? Anh ấy sắp khóc ạ?"
Hà Thế Văn không trả lời, trên mặt thoáng qua nét buồn vô cớ, ông xoa đầu con gái mình: "Con viết văn xong chưa?"
"Xong rồi ạ, bố cứ kiểm tra thoải mái."
Hà Tinh Tinh đưa cuốn vở bài tập cho bố, sau đó cầm hộp giấy ăn trên quầy tính tiền đặt trước mặt Bùi Ngôn, đây là cách cô bé quan tâm với người lạ.
Bùi Ngôn khàn giọng nói tiếng cảm ơn với cô bé.
Hà Thế Văn cố làm cho bầu không khí vui lên để chuyển dời sự chú ý của người bạn cũ này, ông lật xem vở bài tập của con gái, mới đọc một dòng đã bật cười: "Con muốn trở thành một thợ cắt tóc vừa trò chuyện với khách hàng vừa làm ra kiểu tóc đẹp mỗi ngày... định ngữ gì mà dài thế này?"
"Không được ạ?" Hà Tinh Tinh chu môi.
"Được chứ được chứ." Hà Thế Văn luôn miệng nói: "Bố chỉ tò mò thôi, năm ngoái lúc con nói muốn làm thợ cắt tóc chỉ là muốn làm kiểu tóc đẹp thôi, năm nay lại thêm chi tiết."
"Trò chuyện với người lạ thú vị lắm mà." Hà Tinh Tinh bĩu môi, đoạn lại nhìn Bùi Ngôn, giọng như bà cụ non: "Anh đang buồn à? Buồn thì có thể tìm người nói chuyện, như em chẳng hạn, em giỏi an ủi người khác lắm."
Bùi Ngôn sững sờ nghe cuộc trò chuyện của hai cha con, không trả lời ngay.
Hà Tinh Tinh nghĩ nghĩ, cô bé quan sát kiểu tóc của anh cẩn thận rồi nghiêm túc nhận xét: "Kiểu tóc của anh được đó, rất hợp với anh, rất đẹp trai, kiểu tóc này sẽ là của em."
"Khi nào anh lớn lên có thể đến tìm em cắt tóc." Cô bé nói xong lại tự lắc đầu: "À em nói nhầm, là khi em lớn lên."
Hà Thế Văn không nhịn được mà cười cô bé: "Gom khách sớm thế? Kinh nghiệm buôn bán của bố bị con học mất rồi, may mà con không muốn mở tiệm bánh."
"Đương nhiên rồi, con thông minh thế này cơ mà, sau này chắc chắn sẽ giỏi hơn bố nha. Bố chưa nghe câu gì kia à? Trò giỏi hơn thầy..."
Hai cha con cãi nhau vui vẻ, nhưng Bùi Ngôn lại nghe mà thẫn thờ.
Mắt anh cay xè, nước mắt suýt trào ra.
Ánh nắng chiếu lên dáng vẻ hoạt bát của cô bé, cái bóng mờ ảo lắc lư trên tủ kính, thời gian như quay ngược, dần dần chồng chéo lên cậu bé từng nấn ná đứng ngoài cửa tiệm năm nào.
Khi ấy anh nhìn thế giới này với đầy sự mới lạ, nghĩ rằng tương lai sẽ đẹp đẽ vô hạn, mỗi chiếc bánh đều có hương vị riêng, mỗi người cũng sẽ rực rỡ với những sắc màu khác biệt.
Thế nhưng đến cuối cùng, trước mắt anh chỉ còn lại một bức tranh sơn dầu tĩnh mịch.
Trong khung tranh mạ vàng lạnh lẽo là phong cảnh đẹp đẽ tráng lệ, nhưng đã chẳng còn bóng người nào bên trong nữa rồi.
Cô thiếu nữ vô tư lự đang đứng trong tiệm bánh, trong đôi mắt sáng lấp lánh ấp ủ ước mơ và tưởng tượng thuộc về riêng cô.
Nếu thời gian có quay trở lại, nếu thực sự có thể trở về quá khứ.
Vậy anh sẽ chọn trở về đúng ngày hôm ấy.
Ngày mà anh bước ngang qua tiệm bánh thơm lừng này rồi tự tay viết về hạnh phúc.
"Em không nói nhầm đâu." Bùi Ngôn nhìn chăm chú vào nụ cười trong veo của cô bé: "Là khi anh lớn lên."
...
Đôi khi cần học cách chấp nhận mình là người bình thường, đôi khi mình không bằng người khác, đôi khi mình không hoàn hảo, có những mặt cảm xúc tiêu cực, để rồi làm ra những quyết định sai trái.
Không sao mà, ai cũng sẽ gặp phải những bấp bênh trên đường đời, ở mọi lứa tuổi. Nhưng hãy giữ vững tấm lòng lương thiện của mình nhé, yêu đời hơn, yêu mình hơn.
Cảm ơn bạn đã không ngừng nỗ lực, dũng cảm đuổi theo ánh sáng.