Sau khi bắt quả tang chồng ngoại tình, trong lúc giằng co, tôi cà.o rá.ch mặt anh ta.
Anh ta vô thức ra tay đáp trả, còn tôi theo phản xạ ôm đầu nhắm mắt, khuôn mặt méo mó vì sợ hãi.
Nắm đ.ấ.m dừng lại cách tôi mười centimet.
Anh ta cười lạnh, khoác áo vest lên vai người phụ nữ sau lưng.
Rồi nói với tôi: "Cô có biết không, Đào Phi Nam, lúc cô tức giận đánh người, trông y hệt người cha có khuynh hướng bạo lực của cô."
Năm mười tám tuổi, Giang Trúc vì tôi mà đá.nh bố tôi đến mức bị giam vào trại tạm giam, nhưng vẫn không quên an ủi tôi: "Anh sẽ bảo vệ em cả đời."
Năm ba mươi tuổi, Giang Trúc vì bảo vệ người phụ nữ khác mà giơ nắm đ.ấ.m về phía tôi, nhìn vẻ mặt sợ hãi của tôi mà nói: "Lẽ ra năm đó anh không nên ngăn bố cô lại."
"Cô đáng bị đánh."
01
Bóng dáng Giang Trúc giơ nắm đ.ấ.m về phía tôi trùng khớp với cái bóng của cha tôi khi ông giơ tay đánh tôi mười mấy năm trước.
Cơ thể phản ứng nhanh hơn cả lý trí.
Tôi giơ tay che mặt, nhắm chặt mắt và co người ngồi xuống.
Nhưng cơn đau mà tôi dự đoán không đến. Anh ta dừng tay ngay khi còn cách tôi mười centimet.
Giang Trúc nhìn tôi chằm chằm, vẻ mặt đầy châm chọc khi thấy tôi sợ hãi đến mức thảm hại.
Hii cả nhà iu 💖 Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻 Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
"Đào Phi Nam, cô có biết không? Khi cô tức giận đánh người, trông y hệt người cha có khuynh hướng bạo lực của cô."
Tai tôi ù đi.
Câu nói đó, thay cho nắm đ.ấ.m không rơi xuống người tôi, giáng thẳng vào tim tôi.
Anh ta biết rõ rằng điều tôi căm ghét nhất từ nhỏ đến lớn là bị người ta nói tôi giống cha ruột của mình.
Chỉ cần ai đó nói tôi có nét giống ông ta, tôi sẽ lập tức phản ứng dữ dội như bị giẫm vào đuôi.
Như thể nếu tôi không giống ông ta, tôi có thể cắt đứt mối quan hệ huyết thống ngột ngạt này.
Năm mười tám tuổi, Giang Trúc đẩy vai người đó ra, bĩu môi:
"Giống chỗ nào? Mắt cận nặng thì đi mà đổi kính đi, đừng tiết kiệm mấy đồng không đáng."
Rồi anh quay sang quan sát khuôn mặt tôi thật kỹ.
"Để anh xem nào, giống chỗ nào?"
Tôi phồng má trừng mắt nhìn anh, chờ xem anh nói gì.
"Đúng là giống thật..."
Vừa mới định trở mặt, anh lại nhàn nhã bổ sung thêm:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
"Hai mắt, một mũi, một miệng. Ngoài mấy thứ đó ra thì ai bị mù mới nói giống.
"Làm sao mà có người có thể so sánh một cô gái xinh đẹp thế này với một gã trung niên da đen, nhăn nheo, trông như gót chân bà lão chứ?
"Sao tôi càng nhìn càng thấy cô ấy có nét giống tôi thế nhỉ?"
Chàng trai mười mấy tuổi năm ấy, ánh mắt vừa trong sáng vừa rực cháy.
Cháy đến mức tai tôi nóng ran, má đỏ bừng, như trái mơ chín mọng trên cành.