Lưu Lãng Thanh đi đến trước mặt Tô Thanh Ca, lại thấy Tô Thanh Ca đang khóc.
Hắn ta nghi hoặc: "Thanh Ca, cô sao vậy?"
Lưu Lãng Thanh duỗi tay nắm lấy Tô Thanh Ca!
Lại bị Tô Thanh Ca hất thẳng ra!
Tô Thanh Ca hít sâu một hơi, tránh khỏi Lưu Lãng Thanh, đi đến trước mặt Diệp Bắc Minh: "Diệp tiên sinh... Cô ấy... Cô ấy là người phụ nữ của anh sao?"
...
...
Vừa dứt lời, xung quanh hoàn toàn yên tĩnh lại!
Khóe mắt Lưu Lãng Thanh khẽ run rẩy.
Như thể vừa bị người hung hăng tát cho một cái!
Không ai ở đây là kẻ ngốc cả, bọn họ lập tức nhìn ra Tô Thanh Ca đã đem lòng ái mộ Diệp Bắc Minh!
Anh thuận miệng trả lời: "Cô ấy xem như một người em gái của tôi".
...
"Đụ mẹ!"
"Lời thoại điển hình của một thằng cặn bã!"
"Mẹ, không ngờ Diệp cuồng nhân lại là một thằng cặn bã!"
Mọi người căm phẫn trào dâng.
Tiêu Nhã Phi rất mất mát: "Hóa ra trong lòng Diệp đại ca mình chỉ là em gái thôi sao?"
Nỗi thất vọng trong lòng Tô Thanh Ca lập tức biến mất: "Ồ? Vậy hả, tôi hiểu rồi".