Cuộc Sống Làm Nông Của Tống Đàm

Chương 1370: Đóa hoa phú quý chốn nhân gian.



Mặc cho đường mật ngọt ngào đến mấy, nhưng bánh c.uộn hành tối nay phần của họ thì cũng đành chịu.

Mọi dán mắt nhà bếp, tận mắt thấy mấy chiếc bánh c.uộn xếp ngay ngắn lên xửng hấp, chỉ chờ nửa tiếng giờ cơm là cho lên bếp, khiến đau lòng đến mức nước mắt sắp chảy từ… khoé miệng ngoài.

Đám chủ chó: Chắc… đến nỗi chứ?

Lại bảng thực đơn bảng đen, nào là thịt kho tàu, nào là cá rô kho, rõ ràng đều là món mặn mà!

Lúc , Trương Yến Bình dẫn cả đoàn xem phòng ký túc xá, gọi to:

“Các em bên theo nha, đây là ký túc xá bên nam. Chăn ga gối đệm đều là đồ mới cả, nếu cảm thấy yên tâm thì thể dùng loại một , bên chuẩn cả khăn mặt, vỏ gối, các tự chọn nhé.”

“Điều kiện thì chỉ thôi, phần đơn sơ, mong thông cảm!”

Anh chân thành, nhưng suốt buổi chiều ai dám gần, đến lúc gương mặt vẫn chút… e dè.

Lại câu , chỉ thấy như đang câu.

[ xem thử mấy còn càm ràm cái gì nữa!]

Cả nhóm lập tức đầu, sang mặt của Cẩu ca thấy thiện hẳn lên, rối rít đẩy ký túc.

Tôn Thủ Bình nhỏ giọng: “…??? Đừng đẩy chứ!”

Bên phía các cô gái thì nhẹ nhàng hơn nhiều, việc tiếp đón tân binh giao cho Tự Khảo tỷ bởi vì cô là nhiệt tình nhất, năng lượng dồi dào, mà cũng dày dạn kinh nghiệm.

Trên cô cái sự u ám và gò bó như của Lưu Liễu, cảm giác gần gũi vô cùng.

“Đi nào nào, dẫn các cô coi phòng nha!”

“Quản lý Trương (Trương Yến Bình) các cô chỉ ở mấy hôm thôi đúng ? Theo thì đừng dùng đồ một gì. Bộ chăn gối là trông thấy lấy từ kho đấy, đó đều giặt sấy khử trùng đàng hoàng mới hút chân đóng gói .”

“Sao á? Vì bọn là dọn dẹp khi các cô nè, một 50 đó.”

Tự Khảo tỷ đúng là khao khát với tiền, hôm còn hái mầm rau ngải cứu cả ngày nữa kìa!

cô cũng quên bản đang bồi bổ sức khỏe là chính, nhận rằng ban ngày, tối còn trực ca thì mệt quá, thế là lập tức bỏ luôn.

Dù gì cũng chỉ 6 cô gái đến đây, sáu bộ chăn ga vỏ gối giặt giũ khử trùng gì đó, quá dễ mà!

Cô , Đạm Nhiên tỷ , với cô gái mắt tròn, ba nhận hết, sơ sơ là xong.

Qua vài hôm nữa, họ còn định hái nữa cơ. Năm nay nhiều, cô chủ là năm nay lời , nên đổi hình thức tính lương, tính theo ngày nữa, mà tính theo cân!

Trà đạt chuẩn, một cân 50 tệ.

Tự Khảo tỷ cũng hỏi rõ ràng , hái tuy mệt nhưng chẳng gì khó. Khi nhiều, hái thành thạo thể 4–5 cân mỗi ngày.

Còn họ thì đòi hỏi nhiều, mỗi ngày một cân thôi, một tháng cũng 1500 còn gì!

Ai nấy đều hăng hái, đến cả mấy bên nam cũng quyết tâm kiếm thêm phần ngoại thu nhập .

Còn Lưu Liễu… con của cô giao cho bà cụ chồng thím Liên Hoa chăm, một tháng 1000. Đừng thấy bà cụ lớn tuổi, tiện mà lầm, chứ đứa bé mới nửa tuổi cần gì .

Bà cụ còn thể lái xe lăn điện, ôm đứa nhỏ dạo đó!

Lưu Liễu còn gì lo lắng nữa, giờ là cắm đầu việc. Nếu nông trại núi nhận công nhân dài hạn, chắc cô tính chuyện chuyển hẳn .

Hiện tại, nếu đang hái rau diếp cá ở bờ ao, thì cũng là leo lên Thạch Đầu Pha hái mầm ngải cứu, tới giờ cơm thì .

Ký túc thì cũng chẳng gì đáng , phòng 4 , thứ đều mới tinh, điều kiện ở đây cao cấp nhưng cũng chẳng đến nỗi sống nổi.

Còn mấy cô gái mới đến thì trò chuyện rôm rả:

“Chị việc ở đây hả? Lương cao ? Ở đây bất tiện gì ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tự Khảo tỷ mỉm : “Ừ, chủ yếu là tới dưỡng sức, ở đây núi non sông suối , cho sức khỏe mà.”

Chuẩn thật .

Nhịp sống ở làng chậm, điện thoại rời tay ở thành phố mà ở đây cũng buồn cầm.

“Lương cao , mỗi ngày chỉ hai tiếng, 1300. bao ăn ở, mạng, căn bản là chỗ tiêu tiền.”

“Giờ nhận hàng đặt cũng thị trấn, nhưng đợi ít hôm nữa khi mùa hái , giao hàng sẽ ghé mỗi chiều.”

Vì chuyện giao hàng tiện, cô để dành cả đống đồ trong giỏ hàng, nhưng để mãi thấy còn hứng thú, thế là… cũng chẳng tiêu tiền gì.

Cô nghĩ đến đây, mặt hiện lên một nụ ngại ngùng.

“Ủa?”

Mấy cô xong ngẩn .

Bởi vì lương 1300 mà xa lạ, giống xã hội hiện đại gì cả.

mà ngẫm , chỉ việc hai tiếng mỗi ngày, thì cũng chẳng giống xã hội hiện đại cho lắm…

Nghĩ đến việc cô đến để dưỡng bệnh, thì… cũng thể hiểu ?

“Thế đồ ăn ở đây ngon chị?”

Nhớ đến cảnh mấy thèm bánh c.uộn hành, mấy cô gái lo lắng.

“Ngon chứ.” Tự Khảo tỷ ngơ ngác: “Chẳng bảng thực đơn treo ngoài cổng hết ? Viết cái gì thì nấu đúng cái đó. Đầu bếp Tưởng hồi ở khách sạn lớn đó, tay nghề xịn lắm!”

Cô thở dài: “Mấy cô ăn thử là liền. hồi đó ăn cơm nấu, ăn quán hoặc gọi đồ ăn sẵn, ăn tới mức mà… ngửi mùi dầu thôi là buồn nôn .”

Giờ thì khác !

Cô vung tay mô tả: “Cái món thịt kho tàu , thịt ba rọi lựa kỹ lắm! Cắn một miếng, mỡ thì mềm mượt, nạc thì đậm đà thơm phức, nước sốt chan cơm nóng…”

Cô sờ sờ bụng , gương mặt rầu rĩ: “Bao tử cũng phình luôn !”

Bụng nhỏ cũng lồi ! Mặt cũng tròn vo luôn !

Đặc biệt là Điềm Nhiên tỷ, nếu cứ ăn tiếp thế thì chẳng còn là “ nhàn nhã như cúc” gì nữa, mà chỉ thể trở thành một “nhân gian phú quý hoa” tròn vo thôi!

Cô kể một cách thiết tha như , cũng tin, chỉ là…

“Ăn ngon thế , còn thèm bánh c.uộn hành dữ chị?”

Tự Khảo tỷ khó hiểu: “Mấy cô chịu về quê ở, cũng là vì cơm nhà họ Tống ?”

Thao Dang

Cô như hiểu điều gì đó, đôi mắt sáng rực: “Bánh c.uộn hanhg mấy cô cần thì để ăn!”

“Thật đó, buổi tối ăn nhiều tinh bột , dễ béo dễ buồn ngủ… để ăn giùm cho!”

Mà bên ký túc nam, cũng đang diễn tình cảnh tương tự.

Vừa thấy “cắt dày” tỏ đáng thương, thì liền Cẩu ca từ ngoài cửa hét lên khản cổ: “Đừng tin ! Đừng tin ! Bánh c.uộn hành ai cũng cho!”

Ngừng một chút, bổ sung một câu: “Nếu bắt buộc cho… thì cho nha!”

Cả đám: … tụi ngốc!

Ban đầu hiểu, cũng thấy cái bánh c.uộn hành gì ghê gớm.

nào là nét mặt xúc động bên bờ sông của Cẩu ca, nào là ánh mắt khao khát cửa nhà ăn, cả cái vẻ quyết liệt đến mức …

Cả đám lập tức sinh lòng tò mò: “ nếm thử mới , rốt c.uộc cái bánh c.uộn hành vị gì mà ghê gớm chứ!”


Bạn đang đọc truyện trên truyenvang.com