Công Chúa Mạnh Mẽ Ở Dân Quốc Lâm Tri Ngải và Tá»ng Chu Thà nh trá» vá» nhà thì phải Äi ngang qua nhà há» Lâm. Äá»t nhiên Lâm Tri Ngải dừng bưá»c, không tiến vá» phÃa trưá»c nữa. Tá»ng Chu Thà nh quay Äầu lại, anh nhưá»ng mà y nhìn Lâm Tri Ngải và há»i: "Sao váºy? Có chuyá»n gì hả?" Lâm Tri Ngải chá» tay và o bóng ngưá»i cách Äó không xa, cô chau mà y: "Anh xem ngưá»i Äó có giá»ng Lâm Diá»c Vân không?" Tá»ng Chu Thà nh ÄÆ°a mắt nhìn theo hưá»ng tay mà Lâm Tri Ngải chá», rá»i quả quyết lắc Äầu, anh trầm giá»ng: "Sao lại có thá» là Lâm Diá»c Vân ÄÆ°á»£c, cô nhìn nhầm rá»i Äó!" Lâm Tri Ngải tò mò, cô còn muá»n nhìn thêm má»t lúc nữa. Nhưng Tá»ng Chu Thà nh Äã kéo tay cô rá»i Äi. Không biết là do trá»i quá tá»i, hay là ngưá»i con gái Äó cỠý che mặt cá»§a mình Äi, Lâm Tri Ngải nhìn mãi nhưng cÅ©ng không thá» nhìn rõ ÄÆ°á»£c dung mạo cá»§a ngưá»i con gái Äó. Äiá»u mà Lâm Tri Ngải không biết Äó là sau khi cô và Tá»ng Chu Thà nh rá»i Äi, ngưá»i con gái Äó quay ngưá»i ra thì Äúng là Lâm Diá»c Vân mà cô nghi ngá». Lâm Diá»c Vân Äợi á» trưá»c cá»ng Äã rất lâu, cuá»i cùng cÅ©ng Äợi ÄÆ°á»£c Hạ Linh chạy ra từ nhà há» Lâm. Lâm Diá»c Vân bèn ôm chầm lấy Hạ Linh, cô ta gà o khóc nói vá»i Hạ Linh: "Mẹ, sao lâu như váºy mẹ má»i ra?" Nhìn thấy Lâm Diá»c Vân ngã và o lòng mình khóc nấc, Hạ Linh nhanh chóng kéo Lâm Diá»c Vân và o trong góc, chau mà y há»i: "Không phải lão thái thái Äã ÄÆ°a con vá» quê rá»i ư? Sao con lại tá»± mình chạy vá» Äây?" Äôi mắt Lâm Diá»c Vân toà n là nưá»c mắt: "Mẹ Æ¡i, á» dưá»i Äó khá» quá, Än cÅ©ng Än không ngon, ngá»§ cÅ©ng ngá»§ không yên. Con dùng bá» quần áo còn sót lại trên ngưá»i, mua chuá»c má»t nông phụ, con nói hết lá»i bà ta má»i Äá» con trá»n và o trong sá»t rau, chạy thoát khá»i Äó." Hạ Linh hÃt má»t hÆ¡i tháºt sâu, bà ta cau chặt mà y: "Váºy con Äá»nh là m gì? Bà ná»i con Äã nói váºy rá»i, mẹ cÅ©ng không dám Äá» con á» trong nhà ." Lâm Diá»c Vân lau Äi nưá»c mắt, nÃu lấy tay áo cá»§a Hạ Linh, nghẹn ngà o nói: "Mẹ lấy giúp con và i bá» quần áo Äẹp, rá»i cho con thêm chút tiá»n, con có thá» Äến nhà thầy Trương á»." Hạ Linh cúi Äầu trầm tư suy nghÄ© má»t lúc lâu nhưng cÅ©ng không nghÄ© ra ÄÆ°á»£c cách nà o tá»t hÆ¡n, bà ta chá» có thá» gáºt Äầu: "Thôi ÄÆ°á»£c, mẹ giúp con thu dá»n Äá» Äạc, con phải chú ý an toà n Äấy." Lâm Diá»c Vân Äã không còn trong sạch, cá»ng thêm viá»c cô ta bá» nhà há» Lâm từ bá», ngoà i viá»c gả cho Trương Máºu thì cô ta cÅ©ng chẳng còn con ÄÆ°á»ng nà o khác Äá» Äi. Nhìn thấy Hạ Linh quay ngưá»i rá»i Äi, Lâm Diá»c Vân vá»i vã giữ lấy tay cá»§a Hạ Linh, trong Äôi mắt như phóng ra má»t ngá»n lá»a háºn thù, cô ta cắn rÄng nghiến lợi nói: "Mẹ, con biến thà nh như váºy Äá»u là do con ngá»c Lâm Tri Ngải mà ra hết. Là nó nghe lén con và thầy Trương nói chuyá»n á» trưá»c cá»ng trưá»ng, là nó tá» cáo con vá»i bà ná»i. Mẹ nhất Äá»nh phải trả thù giúp con!" Nhá» lại vừa nãy nhìn thấy Lâm Tri Ngải Än mặc xinh xắn thưá»t tha, lòng háºn thù bên trong Lâm Diá»c Vân cà ng hiá»n lên rõ rà ng hÆ¡n, xém chút thì bá»c phát ra ngoà i. Cô ta Äã như thế nà y rá»i, Äá» ngá»c kia dá»±a và o Äâu mà lại Än mặc xinh Äẹp thế kia, lại còn vui vẻ như váºy nữa! Äôi mắt Hạ Linh lá» ra sá»± hoảng há»t, vá»n dÄ© muá»n nói hết những chuyá»n Äã qua cho Lâm Diá»c Vân nghe nhưng nhìn thấy ná»i háºn thù trên gương mặt Lâm Diá»c Vân khiến bà ta không còn dÅ©ng khà Äá» nói ra nữa. Nếu như Lâm Diá»c Vân biết ÄÆ°á»£c, ngưá»i tá» giác không phải là Lâm Tri Ngải mà là bà ta thì sợ rằng sá»± thù háºn Äó sẽ còn nhiá»u hÆ¡n nữa! Hạ Linh chá» có thá» cưá»i nhạt nói vá»i Lâm Diá»c Vân: "Con yên tâm, mẹ vá» thu dá»n Äá» Äạc cho con Äã." NÆ¡i góc tưá»ng tá»i Äen như má»±c, cá»ng thêm viá»c Lâm Diá»c Vân Äang ngáºp trong ná»i háºn thù vá»i Lâm Tri Ngải, hoà n toà n không há» nháºn ra sắc mặt cá»§a Hạ Linh lúc nà y Äã trắng bá»t, biá»u cảm ÄÆ¡ cứng. Lâm Diá»c Vân Äợi á» trưá»c cá»ng nhà há» Lâm má»t lúc thì nhìn thấy Hạ Linh ôm má»t chiếc túi bưá»c ra lại bất giác chau mà y: "Mẹ, sao mẹ lấy cho con có chút Äá» nà y váºy!" Hạ Linh thá» dà i: "Trong nhà tai vách mạch rừng, mẹ cÅ©ng không dám nán lại quá lâu, sợ sẽ bá» lão thái thái phát hiá»n." Thá»±c sá»± là bà ta bù tiá»n và o trong cá»§a há»i môn cá»§a Lâm Tri Ngải nên trong tay cÅ©ng chẳng còn bao nhiêu tiá»n, những trang sức bà ta cho Lâm Diá»c Vân là những trang sức bà ta mua từ mưá»i mấy nÄm trưá»c. Lâm Diá»c Vân nghÄ© mình vẫn còn cá»§a há»i môn Äá» á» chá» thầy Trương nên cô ta cÅ©ng không quá Äá» tâm, sau Äó Lâm Diá»c Vân vẫy tay vá»i Hạ Linh: "Váºy con Äi trưá»c Äây, qua mấy hôm nữa con sẽ Äến tìm mẹ." Nhìn theo bóng dáng Äã khuất xa cá»§a Lâm Diá»c Vân, ánh mắt Hạ Linh vụt qua Äôi chút suy tư, dù gì Diá»c Vân cÅ©ng do bà ta chÃn tháng mưá»i ngà y Äau Äá»n sinh ra, nếu bảo bà ta hoà n toà n bá» mặc thì bà ta cÅ©ng chẳng nhẫn tâm. Nhưng cả Äá»i nà y cá»§a Lâm Diá»c Vân cÅ©ng xem như bá» Äi rá»i, bà ta giúp ÄÆ°á»£c bao nhiêu thì giúp bấy nhiêu. Dù sao, bà ta vẫn còn má»t ngưá»i con trai, bà ta không thá» vì chuyá»n cá»§a Lâm Diá»c Vân mà ảnh hưá»ng Äến hôn sá»± cá»§a con trai ÄÆ°á»£c. Sau khi Hạ Linh nghÄ© thông suá»t thì quay ngưá»i bưá»c và o không chút do dá»±, chá» có Äiá»u khi bà ta bưá»c qua ngưá»i gác cá»ng, vẫn trầm giá»ng xuá»ng: "Nên nói cái gì, không nên nói cái gì, tôi hy vá»ng ông có thá» tá»± hiá»u!" Nhìn thấy ánh mắt Äe dá»a cá»§a Hạ Linh, ngưá»i gác cá»ng láºp tức cúi ngưá»i má»m cưá»i nói: "Phu nhân yên tâm, tiá»u nhân không nhìn thấy gì cả." Sau khi Lâm Diá»c Vân rá»i khá»i nhà há» Lâm, cô ta tìm má»t rừng cây nhá» không có ngưá»i Äi lại Äá» thay bá» quần áo rách rưá»i trên ngưá»i ra. Bên trong rừng cây nhá» tá»i Äen như má»±c, lắm lúc phát lên tiếng ve kêu ầm vang, Lâm Diá»c Vân á» Äó lâu chá» cảm thấy sợ hãi. Nhưng ngưá»i phụ nữ thưá»ng là m Äẹp vì ngưá»i mình yêu, cô ta cÅ©ng không thá» nà o mặc má»t bá» quần áo chắp vá Äến gặp thầy Trương. Vá»n dÄ© Äứa con trong bụng Äã mất Äi rá»i, thứ duy nhất mà cô ta còn chÃnh là sá»± trẻ trung và xinh Äẹp cá»§a bản thân mình! Lâm Diá»c Vân Äi Äến trưá»c cá»a nhà cá»§a Trương Máºu, gõ cá»a má»t há»i lâu má»i nghe thấy Trương Máºu hét lá»n: "Cá»a không có khoá, tá»± mà và o Äi." Khi Lâm Diá»c Vân Äẩy cá»a má» ra thì nhìn thấy Trương Máºu nằm á» trên giưá»ng bất Äá»ng. Còn trong nhà cá»§a Trương Máºu thì rõ rà ng Äã bá» ngưá»i khác lục tung lên hết, cảnh tượng thê thảm như có cưá»p xông và o váºy. Lâm Diá»c Vân bá» dá»a Äến mức sắc mặt trắng bá»ch, nhanh chóng tiến lên phÃa trưá»c nắm chặt lấy tay Trương Máºu, giá»ng nói run lên: "Sao váºy hả? Äã xảy ra chuyá»n gì thế?" Nhìn thấy vết thương trên mặt cá»§a Trương Máºu, bà n tay Lâm Diá»c Vân run lên bần báºt muá»n ÄÆ°a tay lên sá» lấy nhưng lại sợ là m cho Trương Máºu Äau nên chá» có thá» dừng lại giữa chừng: "Ai Äã là m thầy bá» thương như thế nà y chứ!" Nghe thấy câu há»i cá»§a Lâm Diá»c Vân, Trương Máºu hừ lạnh lùng má»t tiếng: "Không ngá» cô vẫn dám Äến Äây Äá» tìm tôi, Äây Äá»u là nhá» Æ¡n nhà há» Lâm ban cho tôi Äấy!" Anh ta bá» ngưá»i cá»§a nhà há» Lâm lôi trá» vá», há» mang Äi hết những thứ Äáng tiá»n á» Äây. Ngay cả tiá»n giữ trong ngân hà ng há» cÅ©ng ép anh ta rút ra. Anh ta ôm cả ngưá»i Äầy thương tÃch Äi Äến bá»nh viá»n là m giấy kiá»m tra mức Äá» thương táºt nhưng khi anh ta Äến Äá»n cảnh sát tá» cáo nhà há» Lâm Äá»t nháºp và o nhà cưá»p tà i sản thì chẳng thấy há»i âm. Chuyá»n như thế bảo sao khi anh ta nhìn thấy Lâm Diá»c Vân mà không tức giáºn ÄÆ°á»£c! Nưá»c mắt cá»§a Lâm Diá»c Vân như thá» không kìm ÄÆ°á»£c mà trà o dâng, cô ta ngá»i bá»t xuá»ng ná»n Äất nhìn Trương Máºu, chẳng thá» tin và o tai mình: "Con cá»§a chúng ta bá» bà ná»i nhẫn tâm giết ch ết, em vẫn chưa Äến tìm thầy ká» khá», sao thầy có thá» nói em như váºy." Trương Máºu Äáng thương, cô ta cÅ©ng Äáng thương mà . Không những mất Äi Äứa con, cô ta còn bá» nhà há» Lâm Äuá»i Äi, nếu như Trương Máºu còn vứt bá» cô ta thì cô ta tháºt sá»± không còn ÄÆ°á»ng sá»ng nà o nữa. Lâm Diá»c Vân ngã ngá»i dưá»i Äất, chiếc túi ôm trong ngưá»i lá» ra má»t kẽ há», Trương Máºu ngóc Äầu lên nhìn thì nhìn thấy má»t cây trâm bằng và ng sáng lấp lánh lá» ra từ trong kẽ há» Äó. Trương Máºu liếm Äôi môi khô khá»c cá»§a mình, biá»u cảm trên gương mặt Äá»t ngá»t thay Äá»i, anh ta thá» dà i nói vá»i Lâm Diá»c Vân: "A Vân, Äây cÅ©ng chá» là do tôi quá tức giáºn thôi, tôi sai rá»i, tôi không nên trút cÆ¡n giáºn lên ngưá»i em." Nghe thấy Trương Máºu xin lá»i mình, Lâm Diá»c Vân vá»i Äứng dáºy, khá»t khá»t mÅ©i, lau Äi nưá»c mắt: "Không sao Äâu, em có thá» hiá»u cho thầy. Tất cả chuyá»n nà y Äá»u tại Lâm Tri Ngải, em sẽ không tha cho chá» ta Äâu!" Bây giá» Trương Máºu là cá»ng rÆ¡m cứu mạng duy nhất cá»§a cô ta, cô ta tin rằng chá» cần hai ngưá»i á» bên nhau, má»i ngà y trôi qua sẽ tá»t Äẹp hÆ¡n. Äến lúc Äó, cô ta sẽ khiến cho nhà há» Lâm và nhà há» Tá»ng há»i háºn không ká»p! Nghe thấy cái tên Lâm Tri Ngải, Trương Máºu Äá»t nhiên nhá» ra nhà há» Lâm và Tá»ng phá»§ vẫn còn có quan há» thông gia vá»i nhau. Tá»ng phá»§ á» khắp tá»nh Tứ Xuyên nà y chẳng khác gì vua má»t cõi. Anh ta tuỳ tiá»n Äến Äá»n cảnh sát tá» cáo, chắc chắn sẽ bá» Tá»ng phá»§ ém xuá»ng. Những nghÄ© Äến cả ngưá»i Äầy thương tÃch cá»§a mình, bảo anh ta bá» qua cho nhà há» Lâm dá»
dà ng như váºy thì anh ta không cam tâm. Nắm Äấm cá»§a Trương Máºu bất giác siết chặt, gương mặt tức tá»i Äến mức bừng Äá», Äôi mắt má» to ÄÄm ÄÄm nhìn ra bầu trá»i bên ngoà i, ánh mắt sắc lạnh: "Cây bút trong tay vÄn nhân là thanh Äao sắc bén nhất, tôi nhất Äá»nh sẽ khiến cho nhà há» Lâm và nhà há» Tá»ng phải trả cái giá Äắt!" Ãnh ban mai cá»§a bình minh chiếu qua tấm rèm lụa má»ng manh cá»§a mà n Äêm, Äá» lá» ra ánh nắng chói chang, má»t ngà y má»i nữa lại bắt Äầu. Tiá»u Hoà giúp Lâm Tri Ngải rá»a mặt chải tóc xong thì bưá»c ra khá»i phòng. Còn tầm mắt cá»§a Lâm Tri Ngải lại chÄm chú và o má»t chiếc túi. Äây là những Äá» trang Äiá»m mà lần trưá»c cô mua ÄÆ°á»£c khi dạo cá»a hà ng. Má»t thá»i son và má»t há»p má há»ng. Lâm Tri Ngải má» chiếc túi Äó, không ngá» bên trong lại rÆ¡i ra má»t cây bút, chắc là chá» gái nhân viên á» Äó tặng cho cô. Lâm Tri Ngải nhìn cây bút rá»i lại nhìn bản thân mình trong gương, cô giÆ¡ cánh tay nhá» Äang khẽ run lên chân mà y cá»§a mình và vẽ. Có thá» là do chất lượng cá»§a bút kẻ chân mà y, hoặc là do mà u sắc cá»§a bút kẻ có vấn Äá», tóm lại là Lâm Tri Ngải tuyá»t Äá»i không thừa nháºn vấn Äá» á» kÄ© thuáºt cá»§a mình. Dưá»i thao tác cá»§a Tri Ngải, Äôi mà y vá»n dÄ© là lá liá»
u lại Äá»t ngá»t biến thà nh hai thanh kiếm, ấn ÄÆ°á»ng á» giữa Äôi mà y cà ng ngà y cà ng Ãt lại, cuá»i cùng trá»±c tiếp hợp lại thà nh má»t. Tá»ng Chu Thà nh má» cá»a phòng ra vừa hay nhìn thấy gương mặt cá»§a Lâm Tri Ngải á» trong gương, tách trà Ỡtrong tay chợt rÆ¡i xuá»ng Äất phát ra âm thanh rÆ¡i vỡ, ngụm trà trong miá»ng cÅ©ng phun ná»t ra ngoà i, cùng vá»i Äó là tiếng cưá»i giòn giã. "Hahaha, cô Äang là m cái gì Äấy? Muá»n biến thà nh Äạo trưá»ng hả?" Lâm Tri Ngải quay Äầu thì nhìn thấy Tá»ng Chu Thà nh Äang cưá»i nghiêng ngả, cô cau mà y nhưng Äôi mà y cá»§a cô Äã hợp lại thà nh má»t mất rá»i, viá»c nà y dẫn Äến trên gương mặt trắng trẻo cá»§a Lâm Tri Ngải hiá»n lên má»t chữ "nhất"*. Tá»ng Chu Thà nh ngẩng Äầu liếc nhìn má»t lần nữa, dù biết rằng Lâm Tri Ngải sẽ giáºn nhưng vẫn không thá» nà o nhá»n ÄÆ°á»£c cưá»i, anh giÆ¡ má»t tay gác lên cá»a tá»§, má»t tay ôm lấy bụng: "Äừng có nhìn tôi nữa, tôi không có nhá»n cưá»i ÄÆ°á»£c mà !" Tá»ng Chu Thà nh nói xong, anh còn lấy tay lau Äi nưá»c mắt do phì cưá»i mà trà o ra. Äúng tháºt là không thá» trách anh ÄÆ°á»£c, chân mà y cá»§a Lâm Tri Ngải lúc nà y tháºt sá»± rất buá»n cưá»i, anh cưá»i Äau hết cả bụng! Lâm Tri Ngải chau mà y trầm tư má»t lúc lâu, chẳng nói má»t lá»i nà o bèn Äi thẳng ra cá»a, xách cỠáo cá»§a Tá»ng Chu Thà nh lên hÆ¡n Äá»nh Äầu cá»§a cô rá»i vứt anh ra ngoà i. Tá»ng Chu Thà nh má»t mét tám mươi mấy á» trong tay cá»§a Lâm Tri Ngải lại há»t như Äá» chÆ¡i váºy. Kèm theo Äó tiếng kêu gà o thảm thiết "a" má»t tiếng cá»§a Tá»ng Chu Thà nh, má»t ÄÆ°á»ng vòng cung tuyá»t mỹ hiá»n ra, khiến cho anh rÆ¡i xuá»ng ngay trưá»c mặt cá»§a Tá»ng Trạch, vừa hay ông Äang tìm anh có viá»c. Nhìn thấy con trai mình bò dưá»i Äất, úp ngưá»i xuá»ng. Rá»i lại ÄÆ°a mắt nhìn Lâm Tri Ngải Äang Äứng á» cá»a, hai tay chá»ng hông, cau mà y quắt mắt. Lúc Äầu Tá»ng Trạch cÅ©ng ngá» ngưá»i, Äôi mắt ông hoảng sợ má» to như quả hạch Äà o. Sau Äó ông nhanh chóng rút lại bà n chân trái vừa bưá»c và o trong sân, rá»i quay ngưá»i bá» Äi chẳng há» có chút do dá»±. Viá»c cá»§a hai vợ chá»ng há» thì Äá» cho hai vợ chá»ng há» tá»± giải quyết vá»i nhau, ông không nhúng tay và o nữa. Trong lúc Än bữa sáng, Lâm Tri Ngải Äã nhá» Tiá»u Hoà bôi Äi chân mà y giúp mình rá»i. Chá» có Äiá»u mặt bên trái cá»§a Tá»ng Chu Thà nh thì vẫn còn má»t vết hằn mà u Äá», trên Äó còn có và i hạt cát Äá bé tÃ. Tá»ng Trạch không há» có ý Äau lòng gì dà nh cho Tá»ng Chu Thà nh, ngược lại còn lạnh lùng nói vá»i Tá»ng Chu Thà nh: "Ngưá»i bên nhà há» Ngụy Äến tá» cáo, nói rằng con Äánh Nguỵ Quân VÅ© rá»i còn cưá»p Äi nÄm trÄm Äá»ng bạc cá»§a nó nữa!" Tá»ng Chu Thà nh nhưá»ng má»t bên mà y lên nhưng lại kéo theo vết thương á» khoé miá»ng, cắn rÄng cá» nén giá»t nưá»c mắt trong lòng. Lâm Tri Ngải nà y cÅ©ng quá Äáng quá Äi mất, không phải chá» là cưá»i chút thôi sao, không ngá» là bá» vứt cả ngưá»i ra ngoà i luôn! Ngá» nhỡ huá»· dung rá»i, ngá» nhỡ mặt mà y há»c hác thì biết phải là m thế nà o! Tá»ng Chu Thà nh cà ng nghÄ© cà ng tức giáºn vá»i chá» tay vá» phÃa Lâm Tri Ngải Äang á» bên cạnh, gương mặt vô cùng nghiêm túc nói: "Là Lâm Tri Ngải Äánh Äấy, con không có Äánh Äâu!" Lâm Tri Ngải khẽ nhưá»ng cao mà y, bất mãn nói: "Là do cáºu ta mắng con ngá»c trưá»c nên con má»i Äánh cáºu ta mà !" Cô không bao giá» vô duyên vô cá» Äánh ngưá»i! Tá»ng Trạch nhìn Lâm Tri Ngải Äang vô cùng phẫn ná», sau Äó thì khẽ gáºt Äầu, nhẹ nhà ng nói: "ÄÆ°á»£c rá»i, không sao Äâu, Än cÆ¡m trưá»c Äã!" Lâm Tri Ngải lại lạnh lùng hừ má»t tiếng: "Ba, cáºu ta mắng con ngá»c hai lần láºn, ba nhá» phải báo thù cho con!" Lần Äầu tiên ÄÆ°á»£c Lâm Tri Ngải gá»i là ba, Tá»ng Trạch nhất thá»i vẫn chưa thá» thÃch ứng ÄÆ°á»£c, ông chá» có thá» ho nhẹ má»t tiếng rá»i gáºt Äầu: "ÄÆ°á»£c ÄÆ°á»£c, không thà nh vấn Äá», lát nữa ba Äến quân doanh nói vá»i ba cá»§a Ngụy Quân VÅ© ha, bảo ba cá»§a nó giúp con chá»nh Äá»n lại Nguỵ Quân VÅ©!" Tá»ng Trạch nói xong thì cúi Äầu xuá»ng chÄm chú Än cÆ¡m nhưng và nh tai lại bất chợt Äá» lên. Không trách ÄÆ°á»£c viá»c ông sợ hãi, Lâm Tri Ngải chá» là má»t cô ngá»c, nếu như cô tháºt sá»± tức giáºn rá»i thì không cần biết ông có phải là ba chá»ng cá»§a cô hay không Äâu, Äánh ná»t hết á! Tá»ng Chu Thà nh vá»n dÄ© vẫn còn Äang Äợi Tá»ng Trạch la mắng Lâm Tri Ngải cÅ©ng Äá»t ngá»t hoang mang! Hết rá»i hả? Lúc trưá»c anh Äánh nhau không phải chá» má»i thế là xong Äâu! Nếu không Äánh anh Äến thương tÃch Äầy mình thì Tá»ng Trạch sẽ chẳng cam tâm! â----- [Chú thÃch] *Trên mặt Lâm Tri Ngải hiá»n lên chữ ânhấtâ: chữ nhất trong tiếng Trung ÄÆ°á»£c viết thế nà y âä¸â, nó là má»t nét ngang tức là hai chân mà y cá»§a cô hợp lại thà nh má»t á hahaha.
Bạn đang đọc truyện trên truyenvang.com
Báo lỗi chương